“Là chữ Lộc nào?” Hơi thở nặng nề của nam nhân phảng phất bên tai Thôi Sí Phồn.
Nàng vội vàng giấu cảm xúc, rụt rè nói “Bẩm Thánh Thượng, là Lộc trong Lộc Lộc.”
Từ trước khi chưa bị xét nhà, Thôi Sí Phồn là cháu gái dòng chính đại phòng của Thanh Hà Thôi Thị.
Tuy bất hạnh tuổi nhỏ đã mất mẹ, nhưng lại được cả gia đình yêu thương.
Nhũ danh Lộc Lộc là bởi vì nàng khi còn bé nàng khóc rất nhiều, phụ thân Thôi Bá Uyên mới đặt nhũ danh này cho nàng.
lấy hai bầu vú đẫy đà, sức lực tăng thêm vài phần.
Cách một lớp áo trong xám xịt trên người tiểu nữ nhân, càng toát lên vẻ ái muội dâm mĩ ……
Đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân càng thêm đỏ rực.
Hay cho Lộc Lộc, chẳng trách mỗi khi trước nam nhân khác nàng đều có thể phun ra nhiều dâm dịch như vậy
Nhưng vào lần duy nhất kia với hắn, hoa huyệt chỉ ươn ướt chút, làm hắn dường như không thể tiến vào, đưa đẩy cũng cực kỳ khó khăn
Nguyên Tuần nổi trận lôi đình, lập tức bế người lên, sải bước đi vào trong chiếc giường Bạt Bộ bằng gỗ nam khảm vàng trong điện.
Ném mạnh người kia lên giường mềm, hắn nghiến răng nghiến lợi xé nát lớp áo trong màu xám của tiểu nữ nhân.
Cơ thể trắng nõn mềm mại bỗng chốc bại lộ trong không khí.
Nàng nằm trên giường nũng nịu không như có xương, mềm như bông vậy.
Không biết vì sao, trong lòng Thôi Sí Phồn bớt đi vài phần nhút nhát, thậm chí nàng âm thầm chờ mong kiếp này có thểm mang thai long duệ.
Nàng hiểu rõ làm thế nào mới có thể khiến nam nhân không thể kiềm chế nổi.
Đầu tiên là lặng lẽ ưỡn ngực phô diễn kiều nhũ tuyết trắng đẫy đà, sau đó nàng lại ra vẻ lơ đãng mở hai chân thon trắng nõn.
Cảnh xuân hương diễm dụ hoặc người hái khiến nam nhân nọ nhìn không sót một cái gì.
Nguyên Tuần thấy thế, hô hấp vốn nặng nề dần cứng lại.
Hoa phụ tròn đầy giữa chân tiểu nữ nhân trắng như tuyết, không có một sợi lông nào, múp thịt hơi gồ lên giống như một chiếc bánh màn thầu trắng múp thơm ngào ngạt.
Hắn theo bản năng vươn tay phủ lên, trong tay hắn có cảm giác như một miếng đậu hủ trắng mềm tan.
Còn cả hoa phùng hơi lộ ra kia, bên trong kiều diễm đỏ bừng, mềm mại ướt át, hơi hơi sũng nước.
Hầu kết của Nguyên Tuần hơi lăn lộn, suýt chút nữa hắn đã không nhịn được làm theo những nam nhân của kiếp trước kia, há mồm liếm láp đóa nhụy hoa mê người này.
Thôi Sí Phồn bị xoa nắn bầu ngực lúc vừa rồi nên đã động tình.
Lúc này nàng lại bị ánh mắt nóng rực của nam nhân này nhìn chăm chú thủy huyệt, thế là nàng càng không thể khống chế được mà tiết ra dòng mật dịch thơm ngon.
Trong lòng tưởng như thân kinh bách chiến, nàng rất muốn vươn tay nắm lấy quần áo của người nam nhân hùng dũng oai vệ kia, thưởng thức vật cứng hiên ngang khí phách của hắn.
Sau đó tách chân ra cưỡi trên bụng hắn cọ loạn một hồi.
Nhưng hiện giờ nàng chỉ là một xử nữ non nớt mười bốn tuổi, không thể nào làm ra những hành động càn rỡ như vậy được.
Lúc tinh thần đang hết sức hoảng hốt, Nguyên Tuần đã cởi quần lót của mình ra.
Vật cứng nóng bừng sưng lớn nháy mắt bắn ra, “lạch cạch” một tiếng đánh lên bờ mông căng đầy của tiểu nữ nhân bên dưới.
Hắn chợt nhớ tới nhi tử độc nhất Nguyên Triệt bị yêu phụ Thôi thị dưới thân này nuôi như bỏ.
Sống lại một đời, Nguyên Tuần hắn thà rằng không có con cái, cũng nhất quyết không để độc phụ này mang thai con nối dõi của mình
Theo sau đó, hắn đỡ cực đại cọ lên hoa phùng đã ướt đẫm mật dịch kia, hóa giải sự khô nóng trên người.