Nguyên Tuần tưởng tượng đến việc một mình mình độc hưởng cảnh đẹp tuyệt vời giữa hai chân nàng đây, hắn lại phấn khởi đến mức đỏ cả mắt.
Sau khi tự cởi quần lót mỏng màu trắng ra, một vật cứng cực lớn nổi đầy gân xanh nhảy ra ngoài.
Tổ tiên hoàng tộc Đại Ngụy là người Tiên Bi Thác Bạt thị, trên người chảy huyết thống của người Hồ phương bắc.
Không chỉ cao lớn hùng tráng, mà ngay cả dương vật giữa háng cũng lớn hơn người thường.
Giống như một cây côn sắt cứng rắn và nóng bỏng, hắn để lên khe thịt ướt dầm dề của nàng rồi cọ lên.
“Ưm…… Ô ô……” Thôi Sí Phồn rầm rì không ngừng, viên thị nhỏ mẫn cảm sưng đỏ của nàng nhô lên, bị quყ đầu tròn trịa cứng rắn điên cuồng đâm thọc.
Nghe tiểu nữ nhân rên ɾỉ như rót mật, tốc độ cọ xát của nam nhân bỗng chậm đi, kìm nén du͙c vọng bất cứ lúc nào cũng có thể bắn ra.
Thôi Sí Phồn giả vờ lơ đãng nâng bờ mông tròn trịa trắng nõn lên như đón ý nói hùa, muốn nuốt lấy dương vật nóng bỏng cứng rắn của hắn.
Cửa huyệt ướt đẫm đã mềm đi một chút, giúp nàng dễ dàng nuốt được nửa phần quყ đầu cực lớn kia.
“Ôi……” Eo Nguyên Tuần tê dại, chỉ một thoáng đó thôi, thân gậy đã run lên.
Hắn miễn cưỡng thở dốc mấy hơi mới đè nén du͙c vọng xông vào trong hoa huyệt.
Tiểu cô nương mới chỉ mười bốn tuổi, nếu phá thân nàng thật, chẳng phải sau này nàng không rời nam nhân được hay sao?
Nguyên Tuần lại lên cơn giận dữ, nếu không phải vẫn còn giữ đôi phần lý trí, có lẽ hắn đã không nhịn được khai mở nộn huyệt nhỏ bé kia, hung hăng xuyên vào rồi
Duỗi tay đỡ lấy dương cụ định rút ra ngoài, nhưng cửa huyệt của Thôi Sí Phồn vừa chặt lại nhỏ hẹp, nó lại hút chặt lấy quყ đầu như trứng ngỗng của hắn.
“Ối……” Hắn đã nhịn vô cùng vất vả, gân xanh trên trán như muốn nhảy dựng lên, gương mặt anh tuấn đỏ bừng.
Ngọn lửa thiêu đốt dưới háng và cự vật cứng trướng khổng lồ đến sưng đau không thôi.
“Nhép” một tiếng, quყ đầu cực lớn mạnh mẽ rút ra khỏi nơi mất hồn thực cốt kia.
Ngay sau đó Nguyên Tuần lại nghiến răng nghiến lợi vung tay lên đánh mạnh, trừng phạt tiểu âm hộ tham ăn không nghe lời này, dám chủ động muốn nuốt long căn của hắn
Từ trước đến nay Thôi Sí Phồn luôn được các nam nhân nâng niu che chở lẫn lấy lòng, đã bao giờ nàng bị đối xử thô lỗ đến thế đâu, nhất thời nàng vừa xấu hổ lại bực mình.
Từng tiếng đấp “bạch bạch” rung lên, không chỉ làm nước mật giữa hai chân vung vẩy khắp nơi, thậm chí còn khiến tiểu nữ nhân nhỏ xinh yếu ớt dưới thân run rẩy cao trào.
Nguyên Tuần lại noi theo bọn dã nam nhân kiếp trước, thay đổi vô số tư thế mắc cỡ, dù chưa cắm vào trong huyệt, nhưng hắn lại điên cuồng cọ xát cửa huyệt hoa môi và cả viên thịt nhỏ mẫn cảm sưng to.
Không chỉ kích thích tiểu nữ nhân run rẩy liên tục phun đầy nước, mà bản thân hắn cũng tùy ý bắn ra một dòng bạch trọc.
Trên chiếc giường Bạt Bộ bằng gỗ nam khảm vàng, màn gấm liên tục đung đưa, bên trong vang lên tiếng khóc nức nở yếu ớt của nữ tử và hơi thở thô nặng rên ɾỉ của nam nhân.
Tiếng nước tí tách dâm mĩ cũng kéo dài không dứt, hơi thở tình du͙c bao phủ tràn ngập tẩm điện Thái Cực Điện.
Thôi Sí Phồn thấy nam nhân này cứ nhất quyết không muốn cho dương tinh vào trong hoa huyệt, lòng nàng mờ mịt khó hiểu mãi không thôi……