“Giáo viên chủ nhiệm gọi điện thoại cho em, nếu mà đến muộn nữa thì em sẽ bị loại mất. Không còn cách nào khác, vì tiền tiêu vặt thôi.”
Cố Bắc Từ giả vờ không chú ý mà lật chiếc cặp sách, vừa hay tránh bàn tay của Hứa Vận Nhi, lại cố ý giả vờ bày ra vẻ mặt lo lắng, mơ hồ giải thích.
Cô không nói dối, toàn bộ ba năm cấp 3 của cô đã bị sự xui khiến của Hứa Vận Nhi mà trở nên hỗn loạn.
Vì để theo đuổi Tưởng Ngọc Đường, cô từ học sinh lớp chọn mà tụt xuống lớp tệ nhất, bỏ học, nghiêm trọng đến mức suýt thì không thể tốt nghiệp được. Lúc đó, giáo viên chủ nhiệm đã gọi điện thoại về gia đình, Cố Thanh Nguyên rất tức giận, ông mắng cô trước mặt mọi người, còn đe dọa sẽ cắt tiền tiêu của cô.
Nhưng mà kiếp trước, cô lại coi lời nói của Cố Thanh Nguyên như gió thoảng qua tai, kiếp này, cô thực sự muốn phấn đấu hết mình.
Hứa Vận Nhi nghe thấy vậy, lòng không chút hoài nghi, cảm thấy đây mới chính là bộ dạng của Cố Bắc Từ. Trong lòng cô ta cười hả hê, nhưng bên ngoài vẫn rất lương thiện, dịu dàng an ủi Cố Bắc Từ.
“Không sao đâu, em là thiên kim của Cố gia, cho dù thế nào, thì Dượng cũng sẽ có cách để em tốt nghiệp. Hãy yên tâm làm việc em muốn đi.”
Cố Bắc Từ trong lòng cười lạnh, mấy lời này kiếp trước cô nghe quá nhiều lần rồi, cái gì mà chuyện cô muốn làm, tất cả chỉ là muốn biến cô trở thành phế vật, thành đồ bỏ đi mà thôi.
Kiếp trước cô đã nghỉ học đến mất tư cách tham dự kỳ thi đại học, thậm chí Cố Thanh Nguyên vì chuyện tốt nghiệp của cô mà đã nhờ đến không ít các mối quan hệ, vì vậy mà quan hệ giữa hai cha con đã trở nên tồi tệ.
Mà Hứa Vận Nhi vào kì thi năm trước đã đạt thành tích top 10, thi vào Học viện Hý kịch Thượng Hải, một bước tiến thẳng vào giới giải trí, phong quang vô hạn. Đồng thời để Cố Thanh Nguyên nhận cô ta làm con gái nuôi, từ đó mà cô ta bắt đầu hưởng thụ tất cả những thứ mà thiên kim Cố gia mới có được.
“Ừm.”
Cố Bắc Từ không mặn không nhạt đáp lại một tiếng và cùng Hứa Vận Nhi đi vào trong trường học, bên tai không ngừng truyền tới tiếng nói chuyện của các nữ sinh khác.
“Sao mình lại cảm thấy so với Hứa Vận Nhi thì Cố Bắc Từ xinh đẹp hơn rất nhiều ”
“Đúng vậy Hứa Vận Nhi không phải là hoa khôi sao? Nhưng mà khi cô ta đứng cạnh Cố Bắc Từ, càng giống như nha hoàn bên cạnh tiểu thư vậy ”
“Hứa Vận Nhi đều là dựa vào trang điểm, sao có thể so sánh với kiểu trời sinh mỹ nhân như Cố Bắc Từ được.”
Hứa Vận Nhi bên ngoài tươi cười, nhưng trong lòng sớm đã tức giận, nhịn không được mà nói một vạn câu chửi thề.
Mỗi ngày cô ta đều dậy sớm tập yoga, nhịn ăn nhịn uống, mới miễn cưỡng kiểm soát được cân nặng của bản thân, duy trì được dáng vẻ xinh đẹp.
Còn Cố Bắc Từ thì sao? Ăn uống thoải mái, thức khuya uống rượu, cuộc sống sinh hoạt hỗn loạn, rửa mặt một cái lại trở thành mỹ nhân.
Dựa vào cái gì?
Cố Bắc Từ không động một tiếng cong môi, mới có vậy mà đã chịu không nổi? Kịch hay còn chờ cô ta ở phía sau
Hai người đi vào trường, bọn họ không học cùng lớp, Hứa Vận Nhi tạm biệt cô ở cầu thang.
“A Từ, buổi trưa cùng nhau đi dạo phố nhé. Nghe nói Dior có bộ sưu tập mới, đặc biệt phù hợp với phong cách hiện giờ của em ”
Hứa Vận Nhi nói mà trong lòng thầm cầu nguyện, cô ta không phải người Cố gia. Mỗi ngày dượng chỉ cho cô ta chút tiền lẻ tiêu vặt như người bình thường khác, đâu có giống Cố Bắc Từ, tiền tiêu vặt của cô phải tới mấy vạn.
“Được thôi Có điều…”
Cố Bắc Từ hơi cau mày, biểu hiện dáng vẻ vừa rất hứng thú vừa khó xử.
Trong lòng Hứa Vận Nhi hồi hộp, có dự cảm không lành, liền liên tục hỏi
“Sao vậy?”