⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh nắng mặt trời xuyên qua rèm lụa mờ, từng tia từng tia chiếu lên giường, khẽ hôn cô gái có khuôn mặt như thiên thần.
Cô gái cau mày, sắc mặt tái nhợt, biểu cảm đau khổ lại rối rắm.
"A "
Cố Bắc Từ từ trong cơn ác mộng bừng tỉnh, cô nắm chặt khăn trải giường, nhìn chằm chằm trần nhà sửng sốt thật lâu mới khống chế được cơ thể đang run rẩy bình tĩnh lại.
Trong mơ, cô vẫn đang ở phòng giam ẩm ướt và oi bức, không gian là sự trộn lẫn giữa mùi hôi và các mùi khác, cô như một cái xác từ từ mục nát.
Cô ấn huyệt thái dương, đi vào nhà vệ sinh, mở vòi nước rửa mặt thật mạnh, mới cảm thấy tỉnh táo một chút.
Lúc sau, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương.
Người trong gương không phải là nữ tù nhân vô hồn thâm trầm, mà là thiếu nữ năng động, nghiêng nước nghiêng thành.
“Cố Bắc Từ, mày đã sống lại rồi, mày sẽ có cuộc sống mới tốt đẹp hơn ”
“A Từ, em đã thức dậy chưa? Nếu còn chưa dậy sẽ bị trễ học đấy ”
Phía cửa vang lên tiếng của anh hai, Cố Bắc Từ vội vàng cao giọng nói.
“Em dậy rồi, xuống ngay đây ”
Hiện tại cô mới mười tám tuổi, mới chỉ là một học sinh cấp ba.
Lúc đó trong đầu cô chỉ nghĩ đến việc theo đuổi Tưởng Ngọc Đường, cho nên thành tích học tập… là một đống hỗn độn.
“Haizzz… Hay là trước hết cứu vớt cái thành tích học tập đầy cạn lời của mình trước đã…”
Cố Bắc Từ thở dài, nhanh chóng sửa sang một chút rồi ra khỏi phòng bước xuống lầụ
Tại bàn ăn, chỉ có anh cả và anh hai còn đang dùng bữa.
Cố Bắc Từ mơ hồ nhớ lại, quy luật làm việc của người ba Cố Thanh Nguyên và các anh đều rất bận rộn, mỗi ngày chỉ có lúc ăn sáng cả nhà mới tụ tập cùng một lúc.
Nhưng ở kiếp trước, cô luôn ngủ đến lúc mặt trời mọc ba sào mới dậy, cơ bản là đều không cùng mọi người ăn sáng.
Ngược lại là Tô Phù Dung và Hứa Vận Nhi mỗi sáng sẽ xuất hiện trên bàn ăn, cùng Cố Thanh Nguyên ăn sáng, dần dần bọn họ giống như một nhà ba người vậy.
Lúc này, Cố Bắc Từ đã dậy muộn, Cố Thanh Nguyên đã ăn xong và đi ăn công ty, về phần Tô Phù Dung và Hứa Vận Nhi, mẹ con cô ta mỗi sáng đều sẽ đi tập yoga.
Vì để giữ gìn nhan sắc, mẹ con cô ta ngược lại rất liều mạng tự giác…
Nhưng trước mặt cô, Hứa Vận Nhi vẫn luôn ủng hộ cuộc sống hạnh phúc. Nói gì mà đời người chỉ có một lần, muốn ăn gì thì cứ ăn, nên phóng thúng thì cứ phóng túng.
Bây giờ nghĩ lại chuyện đó, đúng là toàn nói dối.
Cố Bắc Từ hít sâu một hơi, cất bước xuống lầụ
Hai anh em ngồi trước bàn ăn nghe được tiếng bước chân, không hẹn mà cùng nhìn về phía cầu thang, trong nháy mắt vẻ mặt kinh ngạc.
Cố Thất Giác thậm chí còn dốc sức chớp mắt.
Trên cầu thang tầng hai, thiếu nữ mặc chiếc váy trắng, tạo ra hiệu ứng anh sáng dịu dàng, mái tóc dài như mực xõa tự nhiên phía sau, cử chỉ lười biếng mà cao quý, tựa như thiên sứ vừa tỉnh giấc nơi thiên đường.
Đây thật sự là em gái Cố Bắc Từ của anh sao?
Cố Khiêm cũng không kinh ngạc như biểu hiện của em trai, đáy mắt anh ấy hiện lên sự kinh ngạc trong nháy mắt, sau đó lộ ra sự an ủi.
“A Từ, thức ăn sắp nguội rồi, mau lại đây đi.”
Anh hai Cố Thất Giác không ngừng kêu lại.
“Tới liền đây.”
Cố Bắc Từ mỉm cười, vội vàng đi tới ngồi xuống, hai mẹ con miệng hại bao tử kia không ở đây, tâm trạng của cô rất tốt.
“Ăn nhiều tôm vào, bổ sung protein.”
Anh hai lập tức đặt tôm Nam Mỹ đã lột sạch vỏ lên đĩa của cô.
“Uống nhiều sữa vào, tăng chiều cao ”
Cô vẫn chưa kịp cảm ơn, một ly sữa ấm đã được đẩy đến trước mặt cô. Cố Bắc Từ theo bàn tay nhìn lên, anh cả Cố Khiêm vẫn như trước kia, dịu dàng nhìn mình.
⬅ Trước Tiếp ➡