⬅ Trước Tiếp ➡
“Khi anh phát hiện Hoắc Tư Triệt đến đó, thì anh đã muốn gọi điện thoại cho em, để em vòng ra lối sau của sân bay, nhưng em lại không nghe điện thoại. Dù sao anh cũng không có từ bỏ đâu ”
Cố Bắc Từ lạnh lùng nhìn Tưởng Ngọc Đường vụng về biểu diễn, dù sao thì bên ngoài tối lửa tắt đèn, anh ta cũng không thấy biểu tình của cô.
Tưởng Ngọc Đường đương nhiên không biết Cố Bắc Từ hiện tại là như vậy, anh ta còn tiếp tục say mê với kỹ thuật diễn của mình, sau đó chốt lại bằng một ánh mắt thâm tình nhìn Cố Bắc Từ.
“Anh biết vừa rồi trong đó phát sinh cái gì, đâu đều không phải là em tự nguyện, đúng không? Em làm bộ ngoạn ngoãn với Hoắc Tư Triệt như vậy là để lừa gạt mọi người, chính là muốn cho bọn họ thả lỏng cảnh giác.
Anh đã chuẩn bị vé máy bay rồi, hiện tại chúng ta có thể đi ”
Anh ta dõng dạc hùng hồn diễn thuyết, Cố Bắc Từ nghe đến nỗi muốn phun ra, vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên cảm giác được phía sau lưng mình phát lạnh.
Cố Bắc Từ nhạy bén nhận thấy được một ánh mắt lạnh băng đang chăm chú nhìn mình, rất quen thuộc, xuyên qua màn đêm u ám kia là... Hoắc Tư Triệt
Quả nhiên, anh so với kiếp trước là giống nhau, bị Hứa Vận Nhi đưa tới
Tưởng Ngọc Đường thấy cô không trả lời, liền sốt ruột truy vấn nói.
“A Từ, em còn ở do dự cái gì? Em rõ ràng yêu anh, không phải sao?”
Tưởng Ngọc Đường vừa nói ra những lời này, Cố Bắc Từ liền cảm nhận được khí tức tàn sát từ phía sau đang trực chờ bùng nổ, giống như chỉ cần cô mở miệng nói sai một chữ, thì chính mình lập tức liền bị cắn nuốt, xương cốt cũng không còn
Cố tình lúc này, Tưởng Ngọc Đường lại tìm đường chết mà hướng về phía cô đi tới, thậm chí anh ta còn muốn nắm lấy tay cô dắt đi.
Cố Bắc Từ lập tức lùi về sau một bước, cô ghét bỏ tránh né vòng tay của Tưởng Ngọc Đường.
Ở kiếp trước, dưới những lời ngon tiếng ngọt của Tưởng Ngọc Đường nên cô không một chút do dự nắm lấy tay anh ta. Tưởng rằng có thể cùng anh ta yêu nhau cho đến già, kết quả thì sao? Hoá ra chỉ là một vực sâu vô tận.
Tưởng Ngọc Đường vẫn còn tưởng rằng Cố Bắc Từ chỉ đang xấu hổ, không để ý mà cứ tiếp tục nói những lời tâm tình.
“A Từ, anh sẽ đưa em đi khỏi Hoắc…”
“Không đâụ”
Cố Bắc Từ mặt không biểu cảm cắt ngang cái tình cảm dối trá của Tưởng Ngọc Đường.
“Em nói gì?”
Tất cả sự dịu dàng giả tạo trên mặt của Tưởng Ngọc Đường liền cứng lại, anh ta sững sờ nhìn Cố Bắc Từ, cho rằng mình nghe nhầm rồi.
“Trả lời câu hỏi của anh thôi, tôi nói không, chính là không còn yêu anh nữa rồi ” Cố Bắc Từ lạnh lùng mở miệng.
“A Từ, có phải Hoắc Tư Triệt uy hiếp em không? Hay là em đang giận anh đúng không? Ngày hôm nay là anh không đúng, em tha thứ cho anh đi, đừng giận dỗi trẻ con nữa, mau cùng anh đi nào ”
Sắc mặt Tưởng Ngọc Đường lộ ra một chút căng thẳng, anh ta một mặt trong lòng thầm mắng Cố Bắc Từ kiếm chuyện, một mặt lại nói những lời dỗ ngọt.
“Tưởng Ngọc Đường, anh nghe không hiểu phải không? Hoắc Tư Triệt không uy hiếp tôi, anh cũng không đáng để tôi phải giận, cũng không đáng để tôi phải nảy sinh bất kì cảm xúc nào. Mà vì Cố Bắc Từ tôi không yêu anh Tôi muốn ở bên Hoắc Tư Triệt, lần này thì nghe rõ rồi chứ?”
Cố Bắc Từ hết sức cao giọng để cho Tưởng Ngọc Đường nghe rõ, cũng để cho kẻ độc ác đứng sau kia nghe cho rõ.
Không ai có thể phá hỏng bữa tiệc đính hôn tối nay, nếu Tưởng Ngọc Đường đã đến tìm chỗ chết, vậy thì vừa vặn cắt đứt quan hệ
“Em Vậy mà lại muốn ở bên Hoắc Tư Triệt?”
Cố Bắc Từ lạnh nhạt nhìn Tưởng Ngọc Đường giống như con mèo bị giẫm lên đuôi, hổn hển nổi trận lôi đình.
⬅ Trước Tiếp ➡