Có người muốn tính kế tôi và anh
Vì yêu mà sinh ra buồn phiền, vì yêu mà sinh ra sợ hãi, người đã không yêu, không lo cũng không sợ.
Lời này thật sự nói rất đúng, sao trước kia cô không hiểu được?
Mạc Thi Ý thở dài một hơi, vì kiếp trước cũng là vì kiếp này.
Trong nháy mắt suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện, Mạc Thi Ý trực tiếp cười với Thẩm Mục Hàn: “Có phải tôi nên khen anh một câu, thật là si tình không?”
“Đầu tiên, tôi bị anh coi là thế thân của Mạc Toa Toa, bây giờ ngay cả nữ phụ ba Vu Kỳ Nhi trong đoàn phim ‘Thiên hạ’ trêu đùa với bạn diễn Bùi Tử Thâm cũng có thể làm anh thẹn quá hóa giận.”
“Như vậy, có phải sau này lại gặp phải người phụ nữ nào giống Mạc Toa Toa làm ra chuyện xấu gì, anh đều đẩy hết lên người tôi đúng không? Ha ha, tôi phải có bao nhiêu xui xẻo, mới có thể bị anh trả thù như vậy? Chỉ vì những cái đó gọi là trùng hợp thôi sao?”
Bị cô chất vấn từng câu từng chữ, tuy trong lòng Thẩm Mục Hàn có tức giận cũng cảm thấy cô đang gây rối vô cớ: “Đương nhiên tôi sẽ điều tra rõ ràng, nếu cô không làm gì, tuyệt đối không đổ oan cho cô.”
Vừa nghe đến Mạc Thi Ý nói mình có cảnh quay chung trong đoàn phim “Thiên hạ”, Bùi Tử Thâm đột nhiên nhận thấy trong có gì đó không thích hợp, vội vàng lấy điện thoại ra, tắt chế độ máy bay.
Tín hiệu vừa được kết nối, liền thấy mấy chục tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của người đại diện gọi cho anh ta. Xem qua tin tức trên mạng là biết bây giờ có chuyện gì đang xảy ra.
Bùi Tử Thâm bất giác vừa kinh sợ vừa tức giận, còn chưa kịp nghĩ xem phải xử lý chuyện trên mạng này như thế nào, đã nhìn thấy Mạc Thi Ý đi theo sau lưng Thẩm Mục Hàn chuẩn bị rời đi.
Tuy còn chưa rõ rốt cuộc vì sao cô biết đoạn video ngắn này xuất phát từ trong phim ‘Thiên hạ’, và những ai là nghệ sĩ tham gia bộ phim này, bởi vì toàn bộ quá trình quay hình của bộ phim điện ảnh này đều giữ bí mật.
Nhưng dưới sự hoảng hốt, vẫn thúc đẩy Bùi Tử Thâm vội vàng giữ tay cô lại: “Đừng đi. Chuyện đoàn phim tôi sẽ xử lý, tuyệt đối sẽ không để cô chịu bất cứ tổn thương nào.”
Vẻ mặt Mạc Thi Ý dịu dàng lại kiên định kéo tay anh ta ra: “Tôi biết rồi. Có người muốn tính kế tôi và anh, tôi chắc chắn sẽ bắt được người kia.”
Bởi vì cô đột nhiên ý thức được, cô không thể, cũng không có cách nào trốn tránh. Chỉ có dũng cảm đấu tranh với vận mệnh, mới có hy vọng lật lại bi kịch của kiếp trước. Nếu không, vì sao cô phải đặt tên thương hiệu quần áo của mình là “Đế Tư Phù Ni(*)”.
(*)Đế Tư Phù Ni: sự trả thù của nữ thần.
Bùi Tử Thâm không lay chuyển được Mạc Thi Ý, chỉ có thể trơ mắt nhìn lần thứ hai cô vào ổ sói Thẩm Mục Hàn, trong ngực buồn bực: “Thẩm Mục Hàn, nếu anh bất nhân, đừng trách tôi bất nghĩa.”
Từ lúc đi lấy xe, đến lúc trên đường về, Thẩm Mục Hàn vẫn luôn không lên tiếng, chỉ thấy gân xanh trên tay anh nổi lên, chứng tỏ trong lòng anh không bình tĩnh.
Mạc Thi Ý đi theo anh vào cửa, còn chưa kịp đổi giày, đã bị anh đè ở trên tường, không thể động đậy.
“Tôi không nói chuyện buộc garô ra, sao cô lại biết?”
Cứ như vậy trong nháy mắt, Mạc Thi Ý cho rằng bí mật mình trọng sinh đã bị bại lộ.
Nhưng chính việc cô chần chừ như thế, ở trong mắt Thẩm Mục Hàn, lại thành biểu hiện trong lòng cô đã làm chuyện tội lỗi.
“Rốt cuộc cô còn biết cái gì? Những lời này có ý gì?”
Mạc Thi Ý cố nén đau đớn truyền từ trên cánh tay xuống, cắn răng nói: “Anh muốn hỏi gì thì nói thẳng ra đi. Chỉ là, lời nói của tôi, anh thật sự sẽ tin sao?”
Mắt thấy Thẩm Mục Hàn không trả lời, Mạc Thi Ý lại cố ý kích thích anh: “Tôi thật sự không cần một cuộc hôn nhân không có sự tin tưởng. Nếu không bây giờ chúng ta liền tới Cục Dân Chính làm giấy ly hôn đi. Đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay.
“Toa Toa chết có phải thật sự không liên quan đến cô không? Chuyện này còn chưa biết rõ ngọn nguồn, tôi tuyệt đối không thả cô đi.”
Cùng lúc đó, ngoài cửa lớn biệt thự.
Vẻ mặt Cung Linh Lan hiền từ dắt Mạc Thiến Thiến đi vào: “Thiến Thiến, cháu không cần phải xấu hổ. Nghe bác gái nói này, nếu gặp được người mình thích liền nhanh chóng ra tay. Nói đến cùng, vẫn là con trai bác không tốt, bỏ lỡ cháu rồi.”
“Bác gái cứ nói đùa, anh Thẩm đối với Thiến Thiến vẫn rất tốt. Cháu chỉ hy vọng, anh Thẩm có thể nhanh chóng quên chuyện kia đi.”
Cung Linh Lan nhìn Mạc Thiến Thiến ngoan ngoãn kéo cánh tay mình, lại nghĩ đến đứa con trai bướng bỉnh kia của mình, buồn bã thở dài một tiếng: “Đây là do tạo nghiệt gì…”
Mạc Thiến Thiến cười, thấy cửa khép hờ, liền tiến lên chủ động mở cửa hộ Cung Linh Lan, sau đó là vẻ mặt kinh ngạc.
“Anh Thẩm đang ở đây sao? Các người… Các người đang làm gì?” Giọng người phụ nữ hoảng loạn kêu to đập vào tai, trong nháy mắt làm người khác đau tai.
Mong các bạn nghe thử bản audio chương ở dưới rồi đưa ra nhận xét giúp mình có nên đưa thêm audio vào không nhé ♥
” Là cô quá ngốc Một tiếng hét chói tai kia của Mạc Thiến Thiến, rất giống đang bắt kẻ gian dâm. Nghe thật chói tai. “Câm miệng.” Mạc Thiến Thiến bị Thẩm Mục Hàn chặn họng một câu như thế, trong mắt liền nổi lên hơi nước, tủi thân nhìn đối phương. Mạc Thi Ý rất muốn biết, sau khi lột xuống từng lớp ngụy trang của cô ta, còn có ai muốn che chở cho cô ta? Ha ha… Nhưng hiện tại, Cung Linh Lan hiển nhiên là chỗ dựa vững chắc nhất của Mạc Thiến Thiến: “Con trai, Thiến Thiến theo mẹ đi dạo cả ngày, vì con ngày đêm làm lụng vất vả, nên nó đã bí mật nấu cho con một nồi canh gà. Con bé vì thế mà tay thô ráp, con không đau lòng thì thôi, con nhìn con xem... Ban ngày ban mặt không đi làm ở công ty, lại còn lêu lổng với người phụ nữ này.” “Lêu lổng? Vợ chồng ở cùng nhau đương nhiên là chuyện nên làm. Như thế nào? Cô cũng có hứng thú sao?” Đây là đang âm thầm chỉ trích Mạc Thiến Thiến là kẻ thứ ba, nói không thể không độc, ít nhất Mạc Thi Ý nhìn ra từ trên mặt Mạc Thiến Thiến có chút khó chịu. “Tôi không có.” Mạc Thiến Thiến sợ hãi đi đến trước mặt Thẩm Mục Hàn: “Em nghe bác gái nói, gần đây anh Thẩm bận rộn công việc, rất vất vả. Cho nên muốn lại đây nhìn xem có thể giúp được gì hay không, cũng hy vọng anh Thẩm có thể hiểu rõ tấm lòng của em...” “Chen chân vào gia đình người khác là tấm lòng sao?” Nhiều lần bị ác ý cắt ngang, trong lòng Mạc Thiến Thiến thầm hận. Nhưng cô ta cố tình không thể hiện ra ngoài, khỏi cho người khác mượn cớ. “Cô câm miệng.” Cung Linh Lan trầm mặt: “Mục Hàn, con nhìn xem con cưới được loại mặt hàng gì về. Thiến Thiến có ý tốt tới thăm con, không phải tới đây để bị sỉ nhục. Hôm nay, con cần phải đưa ra một câu trả lời thuyết phục.” Mạc Thi Ý cười nhạo; “Thuyết phục sao? Là phải dùng tiền tống tôi ra cửa, sau đó để cô Mạc Thiến Thiến thích chồng tôi nhiều năm này danh phận, để vị trí bà Thẩm này lại cho cô ta sao?” “Cô ngậm máu phun người.” “Cô dám nói cô chưa bao giờ thích Thẩm Mục Hàn, sau này cũng tuyệt đối sẽ không mơ ước vị trí bên cạnh anh ấy, nếu không liền bị thiên lôi đánh chết không?” “Tôi…” Chính một chút chần chừ này của Mạc Thiến Thiến, khiến Thẩm Mục Hàn trong chớp nhoáng hiểu rõ một số chuyện từ việc Mạc Thi Ý từng bước bị ép sát. Mà lúc này, Mạc Thi Ý đương nhiên phát hiện vẻ mặt bọn họ đang thay đổi, thờ ơ lạnh nhạt đồng thời không khỏi cảm thấy kiếp trước mình rất ngốc. Nếu không phải kiếp trước mình mê muội trong tình yêu mà không biết quan sát người xung quanh nhiều hơn một chút, cũng không đến mức rơi vào kết cục bị lửa thiêu cháy. Là cô quá ngốc. Mạc Thiến Thiến còn định nói cái gì, muốn mở miệng lại bị Thẩm Mục Hàn cắt ngang. “Đúng rồi, Thiến Thiến, ngày mai cô đem tư liệu giải phẫu trước kia tới văn phòng cho tôi.” Sắc mặt Mạc Thiến Thiến liền thay đổi, cuối cùng không còn duy trì được bộ dạng bình tĩnh, cười miễn cưỡng: “Anh Thẩm, sao đột nhiên anh lại nghĩ đến chuyện kia? Đã qua lâu như vậy, chỉ trong chốc lát, tư liệu không dễ tìm.” Mạc Thi Ý đúng lúc chen vào nói: “Là không dễ tìm, hay là không tồn tại? Hoặc là, giải phẫu trước kia cô chỉ lừa chồng tôi, trên thực tế thật sự không làm?” “Là như vậy sao?” Thấy Mạc Thiến Thiến không trả lời, Thẩm Mục Hàn lại lặp lại hỏi một lần. Mạc Thiến Thiến bất giác tức giận muốn chết. Nếu không phải thời gian, địa điểm không đúng, cô ta tuyệt đối sẽ thu thập Mạc Thi Ý trước tiên, đâu thể để mình lâm vào thế bị động như này? Chỉ là trong lòng cô ta thật sự rất thâm, lại ngẩng đầu, vẻ mặt điều chỉnh đúng chỗ một lần nữa: “Anh Thẩm, anh... đã biết hết rồi sao? Em sợ sau này anh sẽ hối hận, vẫn không có thể quên được chuyện của Toa Toa. Em thật sự không đành lòng nhìn anh luôn tự trách về chuyện kia. Đều là em không tốt, không nên làm sai ý anh. Anh Thẩm, anh đừng trách em được không?” Có lẽ bất kỳ một người đàn ông nào nhìn thấy một người phụ nữ yếu đuối, đáng thương nhìn mình, cũng sẽ nhịn không được mà mềm lòng buông tha cho cô ta. Chỉ là, Mạc Thi Ý có thù oán với cô ta. “Cho nên cô vì không muốn bị anh Thẩm trách, lại đem nguyên nhân Mạc Toa Toa chết làm liên lụy đến tôi sao? Vừa lúc có thể hợp theo ý cô, diệt trừ tôi, tra tấn tôi, lại có thể mãi mãi trói chặt anh ấy ở bên cạnh cô, đúng là kế hay.” Mạc Thi Ý từng bước ép sát, hôm nay cô muốn nhắc lại những chuyện xưa, kéo lớp ngụy trang bạch liên hoa của Mạc Thiến Thiến xuống. Ai ngờ, Cung Linh Lan im lặng đã lâu lại trong lúc Mạc Thiến Thiến do dự, dường như tìm cảm giác tồn tại, nói một câu chặn ngang vào: “Giải phẫu gì? Con trai, trước kia con đã làm giải phẫu gì, sao mẹ không biết?”
Mong các bạn nghe thử bản audio chương ở dưới rồi đưa ra nhận xét giúp mình có nên đưa thêm audio vào không nhé ♥
Thật sự là do cô thuê người đâm chết
Cái này chính là, ba người phụ nữ cũng trên một đài diễn.
Mà ba người phụ nữ này lại chính là mẹ anh, vợ anh, và chị gái của bạn gái cũ mà anh yêu nhất.
Thẩm Mục Hàn đau đầu xoa ấn đường của mình, cuối cùng quyết định đẩy mẹ mình đi vào phòng bếp: “Mẹ, nếu Thiến Thiến hiếm khi tới nhà chúng ta chơi, mẹ nên bắt đầu chuẩn bị bữa tối.”
“Không phải, con trai, con vẫn chưa nói cho mẹ biết, rốt cuộc là giải phẫu cái gì?” Cung Linh Lan còn có chút không thuận theo, không chịu buông tha.