Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, cô nghe được vài câu, sau đó trả lời một cách yếu ớt, “Không có việc gì, tôi sẽ đến ngay.”
Cố gắng chịu đựng việc thân thể không khỏe, Mạc Thi Ý đứng lên sửa soạn lại bản thân một chút. Trước khi ra khỏi cửa, cô lại đi vòng trở lại đứng trước tủ quần áo, từ trong túi của một bộ quần áo lấy ra một lọ thuốc, do dự một chút cuối cùng vẫn là lấy hai viên thuốc nuốt xuống.
Mạc Thi Ý vội vàng chạy sang khu công nghiệp sáng tạo, không bao lâu đã tìm được Bùi Tử Thâm đang cải trang thành người thường ngồi ở một góc.
“Tối hôm qua khi trở về, không xảy ra chuyện gì chứ? Xem sắc mặt của cô tôi cảm thấy có chút không tốt...”
Nghe vậy, Mạc Thi Ý không nhịn được nhìn lại chính mình bên trong tấm kính tường, ha ha cười khổ vài tiếng rồi trả lời, “Không có chuyện gì, nghĩ đến phòng làm việc sắp mở, có chút hưng phấn, cho nên không ngủ được mà thôi.”
Bùi Tử Thâm cũng không nghĩ nhiều, “Vậy thì tốt, vậy cô nhìn mấy khu đó xem, chúng ta nên đi xem nơi nào trước? Cuối cùng chọn một nơi thích hợp nhất làm phòng làm việc của chúng ta.”
Xem địa chỉ của những nơi đó, cho dù là đoạn đường nào cũng đều không thiếu lượng người đi đến, nhìn ra được Bùi Tử Thâm đã bỏ ra rất nhiều công sức để tìm những nơi này.
Suy nghĩ một chút, Mạc Thi Ý chỉ vào một nơi cũng nằm trong khu công nghiệp sáng tạo, “Nơi này ở gần đây nhất, đi nơi này trước đi.”
Bởi vì khoảng cách thật sự là rất gần, Bùi Tử Thâm thậm chí còn vô cùng tốt mục mà mua cho anh ta cùng Mạc Thi Ý mỗi người một ly trà sữa, cầm ở trong tay từ từ uống.
“Sau khi chọn xong nơi để phòng làm việc, kế tiếp cô có tính toán gì?”
“Mời thêm vài người đi, marketing, tài vụ, tuyên truyền cái nào cũng cần có vài người, còn có, khả năng tôi cần một trợ lý, là người tốt nghiệp khoa trang phục thiết kế chuyên nghiệp, rốt cuộc thì tôi cũng không chuyên nghiệp lắm, chỉ có thể thiết kế và vẽ, một số chuyện khác tôi cũng không hiểu biết cho lắm.”
“Được, cái này không thành vấn đề. Về vấn đề nhân viên tôi cũng có một chút tài nguyên, tôi có thể tìm cho cô.”
Như thường lệ, việc khai trương phòng làm việc lần này Bùi Tử Thâm vẫn luôn lấy ý kiến của Mạc Thi Ý làm chủ. Có anh ta ở đây, cô không cần phải lo lắng quá nhiều.
Sự áy náy giống như nước biển đang dâng lên chưa kịp thể hiện ra đã bị người ta đánh gãy.
“Nếu em cần người, tôi cũng có thể cho em.”
Mạc Thi Ý vòng tay trước ngực, mắt lộ ra một tia trào phúng mà xoay người lại, “Tôi cũng không dám cần người của anh, vạn nhất không cẩn thận trêu chọc phải đầu trâu mặt ngựa gì đó, miếu của tôi nhỏ, không tiếp đãi nổi. Anh đường đường là một tổng giám đốc, mỗi ngày đều lượn qua lượn lại ở trước mặt tôi, có phải là quá nhàn rỗi rồi hay không? Tôi đang hoài nghi có phải là anh lắp máy định vị trên người tôi hay không mà đi đâu tôi cũng gặp được anh!”
Thẩm Mục Hàn dùng sức mà túm người đến trước mặt, tính chiếm hữu hiện rõ, “Đây không phải chứng minh rằng chúng ta có duyên phận với nhau sao, em định sẵn đã là vợ của tôi? Đừng quên, em mở phòng làm việc tốn một trăm vạn, vẫn là tôi cho em.”
“Phòng làm việc này vẫn là tôi cùng cô ấy mở, bất quá chỉ là một trăm vạn, tôi thay cô ấy trả cho anh. Còn duyên phận gì đó của anh và cô ấy, vào lúc anh lợi dụng cô ấy đã sớm bị anh làm mất đi gần như không còn gì nữa rồi.”
Đối mặt với Thẩm Mục Hàn mạnh mẽ, Bùi Tử Thâm cũng không nhường một bước nào, nhưng anh có mạnh mẽ hơn nữa, cũng không có biện pháp mạnh mẽ mà cướp Mạc Thi Ý trở lại.
Anh sợ sẽ ngộ thương tới cô. Thẩm Mục Hàn giam cầm thân hình của Mạc Thi Ý, xấu xa mà bóp hàm dưới của cô, “Một trăm vạn này tôi coi như là đóng góp cổ phần. Nếu như muốn phòng làm việc của em và anh ta bình an, thì đừng nghĩ chơi cái gì đó đa đạng. Tôi còn có việc, em nhỡ rõ nên về nhà sớm một chút.”
Nói xong, Thẩm Mục Hàn mạnh mẽ hôn lên môi Mạc Thi Ý một cái, khiến cô không thể tránh thoát.
Những lời này chính là uy hiếp, mà cũng là mệnh lệnh.
Mạc Thi Ý không hề để ý, cô biết Thẩm Mục Hàn không chỉ có năng lực tiêu diệt một phòng làm việc chưa phát triển, mà còn có năng lực phá hủy tiền đồ minh tinh lộng lẫy của Bùi Tử Thâm.
Cô không có biện pháp mà đùa giỡn với loại việc này, cho nên cô chỉ có thể cố gắng không chọc giận tới Thẩm Mục Hàn, trơ mắt nhìn Thẩn Mục Hàn thuận tay cướp đi ly trà sữa cô đang cầm trên tay, thong thả mà rời đi.
Chỉ là cô không nghĩ tới, bởi vì trước khi mở cửa phòng làm việc, còn có một việc nguy hiểm hơn đang chờ cô.
Nếu như anh thích mặc đồ nữ.
Bùi Tử Khâm dành cả ngày để chở Mạc Thi Ý đi xem qua các nơi.
Sự thật chứngminh, anh cho rằng những cái sau sẽ càng tốt sao? Không đâu, kỳ thật chỉ có cái đầu tiên mới là hợp mắt nhất!
“Nơi này cũng không hài lòng?” Bùi Tử Thâm còn nghĩ nơi cuối cùng này sẽ làm Mạc Thi Ý thích.
Bởi vì, đối diện chính là công ty giải trí Thiên Hành, công ty mà anh ta ký hợp đồng, đồng thời cũng là xí nghiệp của nhà họ Bùi bọn họ. Đương nhiên, chuyện này thì Mạc Thi Ý không biết.
Mạc Thi Ý chậm rãi lắc đầu, “Tôi không thể làm việc ở nơi ồn ào, xem nhiều nơi như vậy, cảm giác vừa lòng nhất vẫn là cái đầu tiên, xung quanh đều là những người tự gây dựng sự nghiệp, bầu không khí rất tốt.”
“Vậy được, cô là người thiết kế, cô lớn nhất, theo ý nguyện của người sáng tạo!”
Đã chọn được địa điểm, còn việc tìm người trang hoàng, Bùi Tử Thâm nói anh ta sẽ tìm người, làm Mạc Thi Ý càng thêm băn khoăn.
Trên đường trở về biệt thự, ánh mắt cô chợt lóe lên ánh sáng, cười khanh khách mà nhìn về phía Bùi Tử Thâm, “Đúng rồi, kích cỡ quần áo anh mặc là gì?”
“Có chuyện gì vậy?” Bùi Tử Thâm chuyên chú nhìn tình hình giao thông phía trước, nhìn Mạc Thi Ý đang cười qua tấm kính trong xe, đột nhiên phản ứng lại, “Cô không phải là định thiết kế cho tôi một bộ đồ... Nữ chứ?”
“Phốc ——”
Mạc Thi Ý trước khi nói với anh ta cũng không nghĩ đến vấn đề đấy, sau đó trong đầu lại đột nhiên hiện lên một đoạn ký ức ngắn: Trước kia khi cùng anh ta thảo luận về các hạng mục của phòng làm việc, cô nói chính mình muốn thiết kế ra trang phục của nữ khắp cả nước.
Không sai, cô chỉ biết về trang phục của nữ.
Nhưng trong tay cô vẫn giữ lại mấy bản thiết kế của mẹ lúc bà còn sống, trong đó có một bản là đồ nam. Tuy rằng đã nhiều năm như vậy, mọi thứ lưu hành thời đó đều đã không còn.
Bất quá, vẫn có nhiều điểm mới lạ có thể giữ lại, cô có thể phát huy tính sáng tạo của mình, có lẽ không phải là đồ nam vô cùng đẹp, nhưng chính là tấm lòng của cô.
“ Nếu như anh thích đồ nữ , tôi cũng không ngại vì đại minh tinh mà thiết kế ra một bộ đồ nữ độc đáo mới lạ đâu.” Mạc Thi Ý không khỏi cười xấu xa.
Bùi Tử Thâm cố ý làm vẻ mặt hơi sợ, chỉ là vẫn ngoan ngoãn mà khai báo kích cỡ cụ thể của mình.
Trong mắt anh, chỉ cần Mạc Thi Ý thật sự làm cho anh một bộ đồ nữ để mặc, anh cũng mừng rỡ mà nhận. Rốt cuộc thì đó cũng là bộđồ mà cô thiết kế vì anh mà!
Tới cửa biệt thự, sắc trời cũng đã ảm đạm xuống.