⬅ Trước Tiếp ➡
Nó nói ra tên mình, không rõ khi đó do tiếng mưa quá lớn đã át đi chất giọng nhỏ xíu ấy hay vì cái từ kia chẳng mảy may lọt vào tai Trình Khâm, ngài mới bảo:
- Từ giờ, ta đặt cho ngươi cái tên mới. Ta vừa mua ngươi thì cơn mưa trong lành này đổ xuống, thật dễ chịu. Vậy ta gọi ngươi là Tô Khiết, sự thuần khiết trở về.
Tô Khiết lại chớp mắt nhìn Trình Khâm, bản thân không rành chữ nghĩa nhưng nghe cái tên này cũng tự thấy hay hay. Nghe lão Độ nhắc nhở, Tô Khiết liền cảm tạ vương gia. Trình Khâm đặt tay lên mái đầu nhỏ vuốt nhẹ, gọi trìu mến: "Khiết Khiết". Chỉ cần nghe vậy thôi là trái tim của đứa trẻ này rung động rồi, thấy ngài tốt bụng lại dịu dàng còn đặt tên cho mình nữa, khiến Tô Khiết không còn thấy sợ hãi, chẳng những thế còn bạo gan ngước mặt lên hỏi:
- Ngài là thất vương gia Trình Khâm ạ?
======= Truyện Ngôn Tình hay ======
- Phải, thế nào?
- Ngài bảo Khiết Khiết có thể gọi ngài là huynh hay thúc thúc, vậy Khiết Khiết muốn gọi tên ngài được không?
- Tên ư?
- Là "Khâm".
- Tại sao?
- Vì Khiết Khiết rất thích tên ngài!
Trình Khâm buồn cười nghĩ, sao đứa bé này lại biết nói lời ngon ngọt như thế.
Cùng lúc, giọng lão Độ vang lên tức giận: "Ai cho phép nhà ngươi gọi thẳng tên vương gia như thế hả? Quá hỗn xược rồi!"
Tô Khiết lại bị lão quản gia mắng, lập tức rụt người. Và lần nữa, Trình Khâm phải lên tiếng bảo lão Độ đừng gây khó dễ cho con bé nữa.
- Được rồi, ngươi cứ gọi ta là Khâm.
Tô Khiết liền mỉm cười, đôi mắt trong veo lấp lánh thật đáng yêu.
- Lão đây chẳng hiểu vì sao ngài lại mua con bé xấu xí như thế nữa, đã vậy chưa gì ngài còn tỏ ý nuông chiều quá mức. - Lão Độ khẽ lắc đầu.
Trình Khâm vẫn chưa rời mắt khỏi nụ cười tươi tắn của Tô Khiết, lại tự hỏi: Khiết Khiết xấu xí ư? Ngài lại không cho là vậy, liền mỉm cười buông lời lạ lùng:
- Ta nghĩ rằng, sau này lớn lên, Khiết Khiết sẽ xinh đẹp lắm đấy.
Tô Khiết không rõ nụ cười trên môi của vương gia khi đó mang hàm ý gì nhưng đứa bé gái này vào giây phút ấy đã tự hứa rằng: Mình nhất định sẽ trở nên xinh đẹp và phải đẹp nhất thành Nghê Hoàng này! Vì ngài!
Cứ thế, Tô Khiết sống bên cạnh Trình Khâm, lẽo đẽo bám theo ngài như hình với bóng. Nó được vương gia dạy dỗ nghiêm khắc, từ viết chữ, đọc sách, đàn hát cho đến thêu thùa, tất tần tật những gì mà một nữ nhi khuê các đều phải biết qua.
Chữ đầu tiên Tô Khiết viết, cũng chính là tên ngài, một chữ "Khâm". Tiếng gọi thân thương ấy cứ như người ta ngâm lên một câu thơ.
Và mặc dù Trình Khâm đối với Tô Khiết rất quan tâm, thương yêu chiều chuộng thế nhưng nó vẫn nhận ra ngài thật xa vời. Rất nhiều lần ngài đứng ở ngay trước mặt, chỉ một cái với tay đã có thể chạm tới, vậy mà đứa bé gái đó vẫn thấy thật khó khăn. Anh tuấn và dịu dàng, lãnh ngạo và ôn nhu, thâm trầm và buồn bã, Trình Khâm trong mắt Tô Khiết chính là như vậy!

⬅ Trước Tiếp ➡