- Bữa trước, ngài dâng con chiến mã cho hoàng thượng, lão đây lấy làm tiếc lắm. Con ngựa ấy tốt nhất ở phủ ta, ngài lại rất thích nó, tận tay chăm sóc bao nhiêu năm qua, nay hoàng thượng thích là bắt ngài đưa đến ngay!
Trình Khâm vẻ như không quan tâm đến dáng vẻ tiếc nuối kia, điềm nhiên nói:
- Vì đó là hoàng thượng muốn. Ta từ trước đến giờ đều chỉ có thể nhường, không thể không tuân, không thể giành lại.
- Với ngài như vậy là quá bất công.
- Hoàng thượng là thiên tử, mọi thứ trong thiên hạ đều là của người.
- Vậy thứ gì mới là của riêng ngài đây, vương gia?
Trình Khâm quay qua nhìn lão Độ đang nghiêm túc, liền cười nhẹ. Nhưng nụ cười chẳng rõ mang hàm ý gì liền tắt hẳn khi vương gia quay lưng bước tiếp. Ngài tự thấy có chút nhạo báng, thứ gì thuộc riêng về ngài ư? Có thể sao? Trình Khâm vẫn chưa có được, mà giả dụ tìm thấy rồi thì hoạ chăng ngài có thể giữ nó cho riêng mình khi mà vị hoàng thượng ở trên cao kia luôn đố kỵ với hoàng đệ?
Trình Khâm chợt thấy nơi góc chợ có đám người bu đông và nói chuyện ồn ào, chẳng ngần ngừ mà bước đến xem. Hoá ra là một người đàn ông đang rao bán, và bất ngờ thay thứ được rao bán là một cô bé tầm mười tuổi, khuôn mặt lem luốc, tóc tai rối bù, đang quỳ ở giữa đám đông.
Nghĩ vương gia để ý chi việc cỏn con này, lão Độ nhắc ngài nên hồi phủ kẻo Quý phu nhân chờ. Đáng nhẽ, Trình Khâm đã định quay gót thì vô tình thế nào lại bắt gặp cái nhìn của đứa bé gái đang hướng về mình. Cho đến tận sau này, ngài cũng không lý giải nổi vì sao đôi mắt non nớt kia lại cuốn hút mình vào thời khắc đó. Nghĩ lại, phải chăng vì đó chính là mối nhân duyên của ngài? Và nào có ai đoán được, đứa bé bị rao bán năm ấy về sau lại đứng giữa cuộc chiến khi một bên là hoàng thượng Trình Sở và một bên là Viễn Phù Vương Trình Khâm?
Đứa bé gái không có gì nổi bật, thậm chí người ta còn bảo nó xấu xí, nhưng vì sao đôi mắt trong veo thuần khiết đó như níu giữ Trình Khâm, đặc biệt là khi cô bé nhìn ngài khá lâu rồi lại giật mình cúi đầu. Một cảm xúc mơ hồ dấy lên trong trái tim lạnh lẽo của vị vương gia, để rồi đôi chân ấy đã bước ra khỏi đám đông.
Ngạc nhiên vì có người cầm lấy cánh tay mình đỡ dậy, đứa bé gái liền ngước lên nhìn, phản chiếu trong đôi mắt tròn xoe rung rinh là khuôn mặt anh tuấn của người nam nhân ngoài đôi mươi khi nãy. Nó nghe Trình Khâm nhẹ nhàng hỏi:
- Vì sao ngươi lại cúi đầu khi ta nhìn?
- Dạ, ngài là người cao quý, con không được phép nhìn như thế.
- Thế tại sao ngươi lại nhìn ta?
- Vì... ngài rất đẹp.
- Và còn gì nữa? Ta cảm giác không chỉ có như vậy?
- Và vì... trông ngài rất buồn.
Trả lời xong, đứa bé gái nhận ra người nam nhân đẹp đẽ đó bất động trong một thoáng, rõ ràng nó thấy đôi mắt ngài rất dịu dàng nhưng sao lại buồn vợi vời đến vậy, nỗi buồn như khiến tim người ta ngưng đọng.
- Ta sẽ mua đứa bé này!