Từ lúc được đặt xuống đây, tâm trí Tô Khiết đã mơ hồ lắm rồi cho đến khi vương gia hôn nàng thì cơ hồ nàng như mất đi ý thức, chỉ biết đôi môi người nam nhân đó sao lại mạnh mẽ, cuồng nhiệt đến vậy. Lúc này chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo, nàng gọi lên một tiếng, âm thanh êm đềm khó cưỡng:
- Khâm...!
Đúng, đó là tên của ngài, thất vương gia anh tuấn luôn ở trong trái tim Tô Khiết. Chỉ duy nhất một từ, như người ta ngâm lên một tiếng gọi thân thương đến tan chảy. Cũng chỉ có nàng, một mình nàng, là được phép gọi vị vương gia tài giỏi lãnh ngạo, thâm trầm bậc nhất của Bắc Đại - Trình Khâm, bằng cái tên Khâm như thế!
Tiếng gọi mềm mượt từ Tô Khiết, ý nhị đặt lên môi Trình Khâm một nụ cười mãn nguyện, ngài chậm rãi cởi áo khoác lông cùng y phục trên người mình ra, hệt như trút bỏ sự lãnh đạm, cố chấp và cả cương vị vương gia cao quý - những thứ mà giờ đây đối với ngài là hoàn toàn vô nghĩa.
- Khiết Khiết, nhìn ta!
Tô Khiết khẽ mở mắt ra một chút, ngay trước mặt và nằm phía trên nàng, là một thân thể nam nhân cường tráng, mạnh mẽ cùng những vết sẹo dài đã mờ nhạt qua bao năm dài do chinh chiến nơi sa trường. Nàng thấy ngài cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình mà đặt lên khuôn ngực rắn rỏi, để nàng chạm vào, cảm nhận hơi ấm cùng với nhịp đập của trái tim ngài. Vương gia thật to lớn, thật cứng cỏi, luôn là người chở che cho Tô Khiết kể từ năm đó! Bất giác, nàng buột miệng:
- Khâm, thiếp lạnh...
---
Khâm... Khâm...
Và Tô Khiết không cần chờ quá lâu, cả người Trình Khâm mau chóng phủ chụp xuống người nàng, hai cánh tay rắn rỏi của ngài vòng qua bờ vai mảnh dẻ mà siết chặt. Giờ đây sẽ không còn vương gia hay phi tần của hoàng thượng, không còn là hoàng tẩu hay hoàng thúc đệ, hiện tại ngay trong căn phòng này chỉ tồn tại hai con người yêu nhau, hai thân thể quấn chặt lấy nhau để sưởi ấm.
- Có ta ở đây, Khiết Khiết! Ta sẽ sưởi ấm cho ngươi.
Trình Khâm hôn Tô Khiết bằng nụ hôn trân trọng nhất, với tất cả yêu thương. Đôi môi ngài lướt trên chiếc cổ nhỏ nhắn trắng muốt, cắn nhẹ một miếng rồi lại tham lam trườn xuống bờ vai đang nhô cao của nàng, da thịt nàng mỏng manh như lụa, dường như thấy cả từng mạch máu li ti, nên nụ hôn của ngài rất nhẹ, rất khẽ.
Tô Khiết vẫn nhắm mắt miên man, rõ ràng đầu óc không tỉnh táo nổi nhưng lại cảm nhận rất rõ từng nụ hôn mềm mại như nhung của vương gia trên thân thể mình, nó khiến nàng thấy rất đỗi kỳ lạ, lại hưng phấn khó tả, âu đây cũng cảm xúc hiển nhiên của người nữ nhi lần đầu tiên trải qua sự ân ái. Tô Khiết vẫn còn ngượng lắm, mỗi nụ hôn ướt át từ ngài đều khiến nàng giật mình một chút, vậy mà vẫn thấy rất thích và muốn thêm nữa. Có phải Quý phu nhân cũng từng cảm thấy như nàng khi được vương gia gần gũi?