⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói trần khàn trong mộng tưởng kia lại vang lên.
“Cục cưng dâm quá.”
Cơ thể cô không nghe theo khống chế run lên. Hai bàn tay che lấy mặt, Sở Hà nhận ra rằng, cô xong đời rồi.
---
XA CÁCH
Một đêm trằn trọc khó ngủ. Tại sao vừa mới ý thức được bản thân mình lần đầu tiên rung động, đã đoán rằng không thể gặp lại người kia được nữa đây…..Nhưng trừ buông xuống còn có thể thế nào nữa?
Hiếm khi nghiêm túc trang điểm, cô nhìn vào gương, vẫn khó che nổi tiều tụy mệt mỏi, Sở Hà thở dài một hơi, sau một tiếng thở dài lại ngủ cả tiết diễn thuyết khai mạc. Những nội dung không hứng thú, không nghe cũng được. Lúc mơ hồ tỉnh lại, hai mắt nhập nhèm đứng dậy, nhưng phát hiện hàng ghế trước mặt lướt qua một bóng người, giống hệt như người trong giấc mơ tối qua.
Sở Hà không nén nổi tự giễu. Ngủ đến mức váng đầu rồi đúng không! Hai mươi mốt năm trước đó luôn khổ sở vì không có người nào khiến mình rung động, khoảnh khắc vừa động lòng lại trở thành đồ ngốc, nhìn ai cũng thấy giống anh. Trên thế giới nào nào có chuyện trùng hợp như thế chứ, đáng tiếc chỉ là mơ mà thôi.
Vẫn nên nhanh chóng thoát khỏi đi, nói không chừng có thể gặp được một đối thủ khiến mình rung động trong khóa học bận rộn này, có thể hưởng thụ chuyến du lịch lãng mạn, còn có thể cùng nhau trải qua ngày cuối tuần nơi đất khách quê người này.
Cô qua loa ăn xong bữa trưa, đến giai đoạn phá băng, cuối cùng cũng không thể không sắp xếp lại cảm xúc, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy hệt như đang trong giấc mơ. Trải qua tất cả mọi chuyện từ hôm qua cho tới ngày hôm nay, nói tới cũng chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng tâm thần hoàn toàn bị đảo lộn, đối với Sở Hà vẫn luôn cởi mở mà nói, đúng là có chút cảm giác không chân thực.
Tiết mục tự giới thiệu về mình dài đằng đẵng đã qua một nửa, tâm tư bắt đầu không ngừng bay xa.
Nói đi cũng phải nói lại, giọng nói từ tính mang theo chút lạnh lùng trước mặt này rất dễ nghe, nếu như đi kèm với gương mặt kia…..
Sở Hà bỗng giật mình, bất giác ngẩng đầu lên nhìn về phía chủ nhân của giọn nói ấy. Trong khoảnh khắc cô như bị đóng đinh tại chỗ, trái tim như sắp nổ tung.
Cô vẫn đang mơ đúng không? Sao có thể như vậy được!
Cô lắc đầu rồi ngẩng lên tỉ mỉ xác nhận một lần nữa, nhưng trong lòng cô biết, rõ ràng chỉ cần một cái liếc mắt là biết được. Chẳng có ai có thể nhận lầm anh, đương nhiên bản thân cô cũng sẽ không.
Sao anh lại ở chỗ này được? Lần này tới nước A hình như chỉ có trường học của mình thôi mà, anh là Kiều bào sao?

⬅ Trước Tiếp ➡