⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Sở Hà mới như tỉnh khỏi cõi mộng, hốt hoảng chọn bừa lấy vài món, không dám nhìn đám mây ngoài cửa sổ nữa, rũ đầu ngẩn người nhìn màn hình điện thoại.
Từ khi nhìn thấy người kia, tuy đã không còn gặp lại anh nữa, cũng khuyên can bản thân nên thoát ra, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên gương mặt kia, cô hối hận vừa rồi không nắm chắc thời cơ chạy lên bắt chuyện.
Cô chẳng có khẩu vị, vội vã ăn vài miếng cho có, sau đó nhìn những việc đang đợi xử lý chất thành núi ở trong mục ghi chú điện thoại, Sở Hà không nhịn nổi thở dài một hơi.
Lần này cô tới nước C là tham gia khóa học hè quốc tế. Tuy nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng khóa học được trường nổi tiếng thế giới tổ chức, có vô vàn người tài giỏi trong lịch sử, không chỉ việc tuyển chọn nghiêm khắc, nội dung học thuật cũng uyên bác sâu xa, lượng kiến thức rất lớn. Nếu không phải giáo sư mà cô sùng bái nhất sẽ tới dẫn dắt sinh viên, dựa vào cá tính của cô, căn bản không bao giờ tới hoạt động cạnh tranh kịch liệt, thậm chí có thể gọi là rồng tranh hổ đấu thế này.
Nếu đã muốn làm, cô không chấp nhận làm không đến nơi đến chốn, vậy thì khó tránh khỏi việc khẩn trương và bỏ ra công sức gấp bội.
Cô nhớ nhung chiếc ghế sô pha lười ở nhà mà. Nếu như được ở cùng anh đẹp trai kia thì tốt rồi….Dừng lại, dừng lại!
Đợi khi tỉnh táo lại, cô lại đọc vô số tài liệu trên máy bay. Lúc đi vào căn phòng khách sạn, cô vẫn vô cùng rối bời, không nhịn được lao thẳng người lên chiếc giường mềm mại. Sau khi cưỡng chế gạt hết những nội dung tư liệu linh tinh kia ra khỏi đầu, nhưng cô phát hiện còn hình như còn đọng lại chỉ có dáng vẻ của anh.
Gương mặt có đường nét đẹp đẽ sắc nhọn như dao, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng như băng đá, bờ vai rộng tràn đầy sức mạnh, cặp đùi lờ mờ có thể nhìn thấy cơ bắp được chiếc quần bò bó chặt lại, nếu như bị anh ấn trong lồng ngực, dùng cặp chân kia kẹp lấy hai đùi mình, dùng cặp môi mỏng gợi cảm kia đặt những nụ hôn triền miên nóng cháy, sẽ có cảm giác gì nhỉ…..Sở Hà không kìm nén được giơ tay che kín đôi mắt.
Vừa rồi trên máy bay cũng như vậy, không ngừng mường tượng ra đường nét của anh, lúc ấy là ở nơi công cộng, cũng chẳng cảm thấy thế nào. Nhưng lần này lại ở trên chiếc giường riêng tư, cơ thể vốn đã mềm oặt vì hành trình dài mệt mỏi, lúc nghĩ lại chuyện kia, cô phát hiện thân dưới đã có chút cảm giác ướt đẫm xấu hổ. Chỉ mới nghĩ đến mà thôi…toàn cơ thể đã mềm dại đi.
Sở Hà cảm thấy đúng là một lời khó nói hết. Chẳng qua chỉ chạm mặt anh một thần thôi mà….
Trong đầu vẫn đang giằng co, nhưng tay trái lại không nhịn được vuốt ve cơ thể. Cô dứt khoát nhắm mắt lại, để mặc con dã thú trong lòng phá lồng mà ra, mặc sức mở ra con sóng của mộng tưởng.

⬅ Trước Tiếp ➡