Chương 8
chúng ta vừa bước chân ra khỏi Ứng Ký bị chém chết, Tân Nghĩa cũng chẳng có ai đến nhặt xác đâụ” Hà Tĩnh khẽ rủ mắt, im lặng suy tính.
Anh biết rõ làm gì có miếng bánh nào tự nhiên rơi xuống từ trên trời.
Giới giang hồ vốn trọng lợi quên nghĩa, đôi khi chỉ vì vài đồng bạc mà đám anh em đồng môn sẵn sàng bán mạng.
Nghê Thiếu Tường đột ngột chìa tay ra, chắc chắn không phải vì lòng tốt “Nghê thiếu giúp mình, điều kiện là gì?” “Tiền sòng trích hai phần nộp riêng cho anh ta.
Dạo này anh ta đang phất, nuốt được bốn cái khu vui chơi của Hồng Thuận nên thiếu người trầm trọng.
Mình giúp anh ta tán hàng và thu nợ, anh ta hứa sẽ bảo kê sòng của mình.” Trương Vĩnh Cường không giấu giếm, cũng không có ý định giấu giếm.
Năm năm trước, Hà Võ vượt biên sang đây bị viêm phổi nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, Hà Tĩnh phải làm một lúc ba công việc để kiếm tiền chữa bệnh cho em.
Kết quả phát hiện bạn cùng phòng trộm mất hai tờ tiền giấu trong lớp lót áo, anh giận dữ đấm thẳng vào thái dương đối phương.
Đám bạn cùng phòng người Đông Bắc to cao lừng lững, cả đám đuổi đánh Hà Tĩnh từ trong nhà ra đến mặt đường.
Đúng lúc đó, Trương Vĩnh Cường đi ngang qua, chứng kiến cảnh tượng kinh điển Hà Tĩnh một mình chống lại đám đông.
Chiêu bài “anh hùng cứu mỹ nhân” tuy cũ rích nhưng lúc nào cũng hiệu quả, nhất là với một kẻ dũng cảm, thiện chiến, dù đánh đến hộc máu cũng không chịu cúi đầu như Hà Tĩnh.
Sau khi Trương Vĩnh Cường đứng ra chi trả toàn bộ viện phí cho Hà Võ, Hà Tĩnh chính thức bái sư, thề chết đi theo đại ca từ đó.
“A Tĩnh, anh biết chú luôn không ưa Nghê thiếụ Ai bảo anh ta đầu thai giỏi, là con một của Nghê lão, hai bà chị gái thì lấy chồng sớm, miếng bánh của Tưởng Nhị sớm muộn gì cũng bị anh ta nuốt mất thôi.
Sau này Nghê thiếu làm người cầm lái, chú cứ cần mẫn làm theo yêu cầu của anh ta là được.
Đừng có gây hấn với tương lai của mình, vả lại anh thấy anh ta rất tán thưởng chú.” Trương Vĩnh Cường dụi tắt điếu thuốc vào cái gạt tàn cáu bẩn, cầm cốc nước uống cạn.
Hà Tĩnh không phản bác.
Giữa các đại ca cũng có chuyện tôn ti, nguồn gốc, anh chỉ là một thằng đàn em vô danh, cấp trên nói sao thì nghe vậy.
Người ngoài gọi anh một tiếng “anh Tĩnh”, khách sáo cung kính, chẳng qua cũng là nể mặt Trương Vĩnh Cường mà thôi.
“Em sẽ dặn dò A Võ và mấy đứa kia, anh yên tâm.” Hà Tĩnh nhếch môi.
“Anh cũng đừng nói quá lời, sau này biết đâu người cầm lái lại là anh thì sao.” “Xì, anh không thèm, muốn làm thì chú làm đi.” Trương Vĩnh Cường cười khẩy, rồi dặn dò “Đầu tháng sau Tưởng Nhị làm tiệc thọ 50 tuổi, lúc đó chú và A Võ đi cùng anh, chuẩn bị sính lễ cho tươm tất.” Hà Tĩnh nhướng mày “Chẳng phải lão ta coi thường đám làm sòng bạc tụi mình nhất sao?” “Coi thường cũng phải đi, ai bảo mình là phận dưới.
Làm đàn em thì phải ra dáng đàn em, ăn vài miếng xá xíu, nịnh bợ vài câu cũng chẳng chết ai đâụ” Trương Vĩnh Cường chống bàn đứng dậy.
“Đưa anh về trước đã, đêm qua ngủ cái giường bệnh của Lôi Công làm đau hết cả lưng, khó chịu quá.” Hà Tĩnh bước tới đỡ lấy cánh tay anh ta “Về đâu?
Về nhà chị Thục Nghi à?” Trương Vĩnh Cường oang oang “Lưng đau muốn