⬅ Trước Tiếp ➡
Im lặng đọc, ánh mắt Ổ Liên lướt qua từng hàng chữ, mi tâm vô thức khép lại, dần dần bị nội dung cốt truyện bên tɾong hấp dẫn.
Đắm chìm tɾong bầu không khí câu chuyện, cô hơi thất thần, mới có thể bị giọng nam xa lạ vang lên bên tai dọa đến vai cổ run lên, trái tim cuồng loạn đập ma͙nh.
Quay đầu nhìn lại, Ổ Liên đối diện với đôi mắt hoa đào nhu tình liễm diễm, lúc này đang cong lên, chủ động chào hỏi cô "Đã lâu không gặp, bảo bối.”
Đó là cách anh ta gọi cô trên giường ngày hôm đó.
Không được sự cho phép của cô mà anh ta đã tự tiện gọi như thế.
Phản ứng lại, Ổ Liên khó nén kích động, lảo đảo trốn sang bên cạnh, tɾong lúc vô tình làm cho chỗ trật sau e0 nặng̝ hơn, cau mày rên lên.
Thấy cô trở tay bảo vệ e0, nụ cười trên mặt Lục Bách Dữ hơi thu lại, nhưng giọng nói vẫn chậm rãi "Bị thương à?”
Rít lên một tiếng, Ổ Liên cẩn thận đứng lên, cố gắng kéo xa khoảng cách giữa hai người, quay đầu lạnh lùng "Không cần cậu giả mù sa mưa.”
Anh ta còn độc ác hơn cả Cù Trạo và Hạng Vân Thanh, anh ta lừa cô, làm cho cô cho rằng anh ta là người tốt.
Bị người ta tránh xa như tránh bệnh dịch, Lục Bách Dữ không tức không giận, bước về phía trước, ngồi vào chỗ của Ổ Liên. Cầm lấy tiểu thuyết cô vừa lật xem, khóe môi anh ta cong lên, đọc rõ từng chữ mà có vẻ đang trêu chọc cô.
Là đoạn ngắn nam và nữ chính đang làm t̠ình.
"Đừng đọc nữa..."
Chống cái e0 đau đến không thể dễ dàng cúi người, Ổ Liên đưa tay đoạt lấy, bên tai nóng bỏng, hai gò má đỏ bừng, cực kỳ mất mặt.
Ngồi trên ghế, Lục Bách Dữ hơi ngả cánh tay phải ra sau, tay trái vòng lại, ôm cô gái vừa rồi sợ hãi anh ta vào tɾong lòng. Hai đầu gối tách ra, một chân anh ta duỗi thẳng, vững vàng nhốt cô tɾong phạm vi của mình.
Ngẩng đầu nhìn cô, nụ cười trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh ta sâu hơn, giọng điệu cà lơ phất phơ "Tôi thật lòng mà, bảo bối.
“...”
Không muốn giằng co với anh ta, Ổ Liên ngước mắt nhìn camera phía trước, đẩy cánh tay đang ôm bên hông mình ra, đỏ mặt từ chối "Chuyện lần trước tôi sẽ không nói, sau này cậu cũng đừng tới tìm tôi nữa... tôi..."
“Nhưng tôi đã tới rồi.”
Một cánh tay đè lên mặt bàn, bàn tay khép lại bên hông Ổ Liên của Lục Bách Dữ khẽ cuộn lại, đầu ngón tay nhẹ chạm vào bầu thịt mềm bên tɾong áo đồng phụccủa cô, động tác rấtnhỏ, nhưng lại lộ ra cảm giác uy hiếp rấtma͙nh.
Bị anh ta dọa đến im lặng, Ổ Liên dừng lại hồi lâu, tối nghĩa nói ra "Cậu… cậu rốt cuộc muốn làm gì?"
⬅ Trước Tiếp ➡