⬅ Trước Tiếp ➡
Không cho cô cơ hội chần chừ, Hạng Vân Thanh Thanh cởi quần, kéo bàn tay còn đang run rẩy của cô kéo quần lót xuống.
Dương vật thô dài nóng bỏng phút chốc bắn ra, Ổ Liên tránh không kịp, thân dương vật quẹt ra một vệt đỏ lên mu bàn tay của cô, không rõ ràng, nhưng với cô đối với cô là một sự sỉ nhục rấtlớn, Đầu ngón tay cuộn tròn, cô the0 bản năng muốn trốn, lại bị Hạng Vân Thanh Thanh bóp gáy, lực tay lớn hơn.
“A…”
Ngón tay phiếm lạnh làm Ổ Liên rụt vai cổ lại, thân thể căng thẳng run rẩy dữ dội, không cần sự uy hiếp của y, cô hoảng hốt giải thích trước "Em... em không trốn..."
Hạng Vân Thanh Thanh không buông tay, ngược lại ấn gáy cô, đặt mặt cô lên dương vật thô to của mình, ép cô thiết thực cảm thụ nó.
Mũi chạm vào dương vật của y, hai má Ổ Liên nóng lên, ngón tay tê dại, nức nở muốn lui về phía sau, nhưng không chống lại được sức của y, môi dán lên đó.
Thở dốc dồn dập phả lên dương vật, Hạng Vân Thanh cụp mắt, phát hiện không thấy rõ, mở đèn bầu không khí trên nóc xe. Dưới ánh đèn mập mờ, Ổ Liên khẽ mím môi, cho dù dán chặt kinh mạch trên thân dương vật, cũng không có động tác tiếp the0.
“Lề mề quá.”
Hạng Vân Thanh Thanh xoay đầu cô, kéo ra một khoảng cách, ép cô nhìn thẳng vào thứ cô sắp ngậm nuốt vào.
Đáy mắt ướt át, Ổ Liên sợ hãi, nhưng ở khoảng cách cực gần, ánh mắt thật sự trốn không thoát. Trước mặt là dương vật đỏ tươi thô dài, gân xanh dữ tợn vểnh lên giữa hai chân, mặt trên trải rộng dây thần kinh rõ ràng, sức ma͙nh nam tính xoay quanh ở chỗ này, rấtđáng sợ.
Cổ họng tràn ra một tiếng sợ hãi ưm ưm, khoé miệng Ổ Liên hướng xuống, run rẩy nắm chặt nắm tay.
Cô biết, đêm nay mình trốn không thoát.
Bàn tay mềm mại dán sát cự vật to lớn, đáy mắt Hạng Vân Thanh lập tức tối xuống, du͙c vọng đang cao, trầm giọng ra lệnh "Em đừng sục nữa, liếm đi.”
Chóp mũi đỏ bừng sụt sịt, Ổ Liên cố nén nước mắt tɾong mắt, run rẩy há miệng, cái lưỡi nhỏ màu hồng thong thả thè ra.
Liếm nhẹ lên quy đầu ℭường tráng, vẻ mặt cô ủy khuất, lại chỉ có thể chịu đựng, lông mi dài rung lên, bất an ngước mắt lên. Giống như đang chờ mong, Hạng Vân Thanh có thể hài lòng như vậy, thả cô xuống xe.
Chung quy là nằm mơ giữa ban ngày, Hạng Vân Thanh bóp cổ cô, giọng càng trầm "Liếm đến khi tôi bắn.”
“…”
Khẽ mím môi, hai tay Ổ Liên siết chặt, tɾong tay cầm lấy vải vóc quần y, ở mặt ngoài tinh tế kéo ra nếp nhăn, chỉ dám trút sự bất mãn vào một chỗ không đáng kể.
⬅ Trước Tiếp ➡