⬅ Trước Tiếp ➡

lại cháy bừng bừng.
Tây hải Biển Capsi bao bọc bởi Liên Bang Nga dọc theo khu vực được kiểm soát phía Nam.
Vì không thông với đại dương nên thực ra là một hồ nước.
Tuy nhiên đây là hồ nước có diện tích và thể tích lớn nhất thế giới, và nước có vị mặn xấp xỉ 1/3 nồng độ muối của nước biển nên được gọi là biển.
Cừ Dương nói lớn không lớn mà nhỏ cũng không nhỏ.
Bọn họ có thể tách ra hai năm trong hoàn cảnh ba mẹ hai bên vẫn giữ liên lạc, không khó đoán là đã phải cố tình tránh né.
Hôm làm lành, Lục Bách Trình hứa với Khương Phi sẽ không công khai, tôn trọng quan điểm yêu thôi không cưới, dù sao anh cũng không thấy hứng thú với hôn nhân.
Tuy nhiên, anh lại có một điều kiện.
Khương Phi hỏi anh điều kiện gì.
Anh bảo mặc dù không công khai, tuy nhiên hai người cũng không phải là độc thân, không được giả bộ độc thân để thả thính, câu cá, dù là mập mờ cũng không được, nếu không thì chẳng khác gì bạn tình cả.
“Trước giờ em cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó… Mà anh lại có suy nghĩ này thì xem ra có ý đồ gì rồi.” “Tốt nhất là không nghĩ đến.” Lục Bách Trình liếc mắt nhìn cô.
“Anh nói như vậy là vì lý do gì chẳng lẽ em còn không biết?
Từ nhỏ đến lớn số người em mê đắm có thiếu không, có cần anh lôi thư tình hồi xưa em viết ra cho em đọc lại không?” Viết nhiều thư tình như vậy, nhưng tuyệt chẳng có lá nào là viết cho anh.
“Tóm lại em phải quản cho tốt đầu óc của mình, ngoại tình tư tưởng cũng không được.” Khương Phi “…” Lục Bách Trình đến phòng ngủ phụ, Khương Phi nằm một mình trên giường, trằn trọc xoay trở, làm thế nào cũng không ngủ được.
Gần đây cô có một cảm giác kỳ lạ, dường như Lục Bách Trình có ý muốn công khai quan hệ, hơn nữa lại còn muốn An Mộng Như biết.
Có trời mới biết An Mộng Như sẽ làm gì.
Chuyện mấy ngày trước như một hồi chuông báo động, Khương Phi rùng mình một cái.
Cô có thể yêu đương hẹn hò với Lục Bách Trình cả đời, duy chỉ có kết hôn là không được.
Tâm lý bài xích hôn nhân của cô cũng không phải chỉ là một ý tưởng nổi loạn, mà đã là bệnh nan y giai đoạn cuối.
Cho dù là Lục Bách Trình cũng không có đãi ngộ gì hơn.
Phần cảm giác bất an này đã nhen nhóm từ sau tết âm lịch, đến lúc An Mộng Như gọi anh đến ăn cơm, lại càng trở nên mãnh liệt.
Cô nằm trong chăn len lén gặm móng tay, đang cắn bất chợt có cảm giác lành lạnh ở sau lưng, nghiêng đầu sang lại phát hiện không biết từ lúc nào, Lục Bách Trình đã ở đó.
“Anh sau này có thể gõ cửa không?” Cô sợ đến toát mồ hôi lạnh.
“Gõ rồi.” Lục Bách Trình nói, “Em đang nghĩ gì vậy, anh gọi em mấy lần em cũng không nghe.” Khương Phi chậm rãi thở dài một tiếng, ngồi dậy bật đèn.
Thấy anh mở tủ đầu giường, lại không tình nguyện mà đưa tay ra, “Bôi nước đắng lên cũng vô ích, chút nữa em lại rửa sạch.” “Gần đây công việc không thuận lợi sao?” Bình thường cô chỉ cắn móng tay khi vô cùng phiền não âu lo hoặc có chuyện gì đó nghĩ mãi không ra.
Trong những tình huống khác, ít nhiều gì năng lực không chế cũng tốt hơn so với hồi còn bé.
“Vẫn ổn.” “Vậy sao lại cắn móng tay?” Sau khi thoa xong mười móng tay, Lục Bách Trình nhìn cô không chớp mắt.
Sống


⬅ Trước Tiếp ➡