⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Cung Tuyệt nhíu chặt lông mày: "Phong Thiển Tịch!"
"Làm gì?" Cô còn nhắm chặt hai mắt, ngoặt đầu về một bên, không dám nhìn tới anh.
"Cô đến cùng lại giả vờ cái gì?" Anh cúi người xuống, nắm bắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
"Giả vờ cái gì? Có người nào không mặc quần áo lại đứng trước mặt người khác? Anh có sở thích khoả thân sao?" Cô phản bác, gương mặt có chút đỏ.
Chỉ nghe Nam Cung Tuyệt hít một hơi thật mạnh, khuôn mặt bị anh hất ra: "Loại phụ nữ như cô ở trên giường hẳn là đã trải qua thân kinh bách chiến, làm bộ xấu hổ còn có ý nghĩa sao? Cô đến cùng muốn diễn trò tới khi nào?"
"Tôi không có…"
Nam Cung Tuyệt trong mắt đều là lệ quang: "Cho cô thời gian một phút, lập tức rời giường!"
 
"Anh muốn tôi làm sao rời giường? Tôi không có quần áo…" Âm thanh Phong Thiển Tịch càng ngày càng nhỏ, đáng thương chỉ ôm lấy chăn mền.
Nét mặt của cô khiến người khác không khỏi thương tiếc, Nam Cung Tuyệt vươn tay, vô ý thức muốn sờ vào mặt cô… lúc ngón tay sắp đụng vào, động tác của anh dừng lại, hừ lạnh một tiếng: "Kỹ thuật diễn rất tốt!"
Dứt lời, anh cầm lấy quần áo mặc lên, đi ra khỏi phòng ngủ.
Nghe được tiếng bước chân anh rời đi, ngay sau đó là âm thanh mở cửa cùng đóng cửa, lúc này Phong Thiển Tịch mới dám vụng trộm mở ra một con mắt, xác định Nam Cung Tuyệt đã ra ngoài, mới mở cả hai mắt.
Trên mặt đất là từng mảnh áo cưới bị xé rách, cô ôm chăn mền nhảy xuống giường, từ tủ quần áo bên trong tìm đồ mặc lên, trên người còn có dấu vết kích tình đêm qua lưu lại, quả thật không muốn nhìn lâu…
Trên mặt Thiển Tịch hiện lên vẻ cô đơn.
Sau khi rửa mặt qua loa, Phong Thiển Tịch từ trên lầu đi xuống, Nam Cung gia rất lớn, cũng thập phần xa hoa. Người hầu nữ nhiều đến mức không thể đếm hết được.
Lúc này, Nam Cung Tuyệt đang ngồi ở phòng khách trên ghế sô pha, cầm trong tay sợi dây chuyền anh nhặt được, cẩn thận đánh giá, cô gái kia đến cùng đã đi nơi nào?
Đi xuống lầu Thiển Tịch nghi ngờ liếc qua Nam Cung Tuyệt trên ghế sô pha, anh nhìn cái gì xuất thần như vậy: "Nam Cung Tuyệt…"
Mắt lam nâng lên, ánh mắt căn bản còn tràn đầy phấn khởi, nháy mắt đã trở nên lãnh đạm:
"Nói."
"Gia tộc chúng tôi có quy định, là sau ngày đầu tiên xuất giá sẽ về nhà ngoại." Cô nhàn nhạt nói.
⬅ Trước Tiếp ➡