Hôm sau trời vừa sáng, tại bờ sông một chiếc du thuyền đang cập bến.
"Chủ tịch Nam Cung." Trong phòng khách, dưới đất quỳ đầy người mặc áo đen, bọn họ đều đồng loạt cúi đầu trước người đàn ông ngồi trên ghế sô pha.
Nam Cung Tuyệt mặc một bộ quần áo đơn giản, mơ hồ lộ ra lồng ngực cường tráng khiến phụ nữ nhìn vào mà xịt máu mũi, mái tóc màu nâu, đôi mắt màu xanh lam như bảo thạch, trong mắt mang theo một cỗ kiêu căng lạnh lùng, anh chỉ ưu nhã ngồi ở chỗ này, uy nghiêm liền phát ra xung quanh, khí tức vương giả này khiến cho bọn người quỳ dưới đất đều phải nín thở.
"Chủ tịch Nam Cung, người hôm qua đến ám toán ngài đã bắt được, nên xử trí như thế nào?"
"Giết." Anh lạnh lùng phun ra chữ này.
"Dạ vâng!" Không ai không bị cái ngữ khí băng lãnh mà cường thế này dọa đến run lên, ngẫm lại hôm qua có người gan to mật lớn cả gan ám toán chủ tịch tập đoàn Nam Cung, đây không phải tự tìm đường chết sao?!
Lúc này trong mắt Nam Cung Tuyệt chỉ có hàn khí vô tận, ngón tay nhẹ nhàng nắm chặt lại. Thật không nghĩ tới, vậy mà có người dùng xuân dược đến ám toán anh, thật khiến người ta khó chịu mà.
Anh đứng dậy, đi đến bên giường nhìn thoáng qua vệt máu đỏ tươi trên chiếc ga trải giường màu trắng, mắt lam như suy tư điều gì, hồi ức nhớ lại từng chuyện tối hôm qua, sau khi bị người ta ám toán, anh từ chỗ người hầu trên du thuyền lấy một thẻ phòng, tùy tiện vào một gian phòng, ai biết vừa mới đến dược tính liền phát tác…
Càng không nghĩ tới, sẽ gặp phải người phụ nữ thú vị kia. Cô gái rốt cuộc em là ai?
1: Nhục nhã gả vào hào môn
Lúc này, một người run rẩy móc ra tập văn kiện, trình lên: "Tổng tài, thư kí công ty vừa mới gửi phần văn kiện này đến. Nói là hợp đồng bán thân của thiên kim nhà họ Phong đã ký kết thành công, hôn sự đã định là hai ngày tới."
Nam Cung Tuyệt cười lạnh một cái, cầm lấy tập tài liệu, lạnh lùng nhìn lướt qua, tiện tay ném lên giường. Mắt xanh lại một lần nữa chú ý đến vệt đỏ trên tấm ga trải giường: "Tìm hiểu về cô gái tối hôm qua ngủ ở phòng này."
"Hả?" Người nọ có chút ngốc, còn tưởng là đang nói đến thiên kim nhà họ Phong.
"Nghe không hiểu sao?"
"Dạ! Dạ!"
Khi mọi người rời khỏi phòng khách, Nam Cung Tuyệt vô tình nhìn tới vòng cổ bằng đá quý dưới gối, anh nghi hoặc cầm lấy.
Đây là đồ vật của cô gái ngày hôm qua lưu lại sao?
Anh nhẹ nhàng nắm chặt vòng cổ trong lòng bàn tay, thật là một cô gái thú vị. Cô gái nhỏ này, mặc kệ em trốn đi nơi nào, đều phải bắt em về bên người, dạy dỗ cho tốt.
Anh quý trọng bỏ vòng cổ vào trong túi, một lần nữa cầm lấy quyển hợp đồng trên giường, khoé miệng gợi lên một nụ cười lạnh lùng, hàn khí trong mắt cơ hồ có thể đóng thành một lớp băng dày: "Hừ, thiên kim nhà họ Phong? Một người phụ nữ không có liêm sỉ nào!"
Lúc này, trên bờ sông có hơn mười chiếc xe đang đậu, chiếc du thuyền xa hoa được những người đàn ông mặc tây trang chỉnh tề vây quanh.
Khi Nam Cung Tuyệt từ trên tàu đi xuống, tất cả mọi người đều cung kính khom lưng cúi đầu.
"Tuyệt..." Mộ Thiên Thần dựa vào chiếc xe hơi sang trọng nhìn Nam Cung Tuyệt đi đến vẫy vẫy tay, anh ấy là bạn thân lâu năm của Nam Cung Tuyệt.
"Thiên Thần, sao cậu lại tới đây?" Nam Cung Tuyệt bước qua, đi thẳng đến chiếc xe sang trọng bên cạnh anh ấy.
Mộ Thiên Thần cũng đi theo lên xe, ngồi ở ghế trên, đôi tay lười nhác dựa vào một bên: "Nghe nói cậu bị tấn công, trò hay này đương nhiên tớ không thể bỏ qua! Thế nào, tớ còn nghe được có người nói tối hôm qua cậu ở trên thuyền gặp được một cô gái, còn lệnh cho người đi tìm cô ấy khắp nơi, cậu sẽ không yêu người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên chứ?"
"Ừm…" Nói đến cô gái trên thuyền, Nam Cung Tuyệt chỉ bất đắc dĩ cười cười.