Chương 8
"Ôi, thật xin lỗi." Harry bước nhanh hơn, dựa vào tầm giấy da, tên Peter ngày càng gần, Harry ngừng thở, chung quanh yên ắng chỉ nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng hít thở của mình, điều này làm cậu khó chịụ
Thế nhưng ngày tại khúc quanh mà cậu đinh ninh rằng sẽ chạm mặt với Peter thì lại nhìn thấy quỹ đạo hành động của cậu phát sinh biến hóa. Không hề có một bóng người. Chẳng lẽ đây chỉ là trò đùa? Harry tâm tình có hơi ấm ức.
"Harry Potter " Đột nhiên có tiếng gọi khiến Harry sợ hãi, nhưng khi chân chính đối mặt với người đàn ông âm trầm kia thì chẳng biết tại sao Harry lại cảm thấy an tâm. "Giáo sư Snape ".
Nghe thấy ngữ khí bình thản thậm chí thân thiện của Harry làm hắn có chút kinh hoảng, lập tức khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười chậm chọc "Ta thấy Cậu bé vàng của chúng ta trễ như vậy không nghỉ ngơi trong ổ sư tử của mình, ta giả thiết rằng trò, đang dạ du? Gryffindor trừ năm điểm." Harry bình tĩnh nhìn Snape chậm chọc, cũng không cãi lại như mọi khi.
Harry theo bản năng giơ tấm da dê trên tay ra, dưới ánh mắt không kiêm nhẫn của Snape, nói "Giáo sư, đây là tấm Bản đồ đạo tặc, thực ra thì con thấy trong đó có cái tên Peter Pettigrew, cho nên..."
"Cái gì? Peter Pettigrew?" Snape giật lấy tấm Bản đồ đạo tặc trong tay Harry, trên khuôn mặt là sự khiếp sợ mà Harry chưa từng thấy qua, và trở nên méo mó khi nhìn thấy cái tên đang di chuyển về phía tháp Gryffindor kia. Snape ánh mắt phức tạp nhìn Harry,lập tức vùng áo chùng "Đi theo ta, Potter "
Harry hoảng hốt theo sát thân ảnh hắc bào cuồn cuộn ở phía trước, cậu đoán rằng mình đã phát hiện ra một bí mật rất lớn nào đó. Cậu thú vị nhìn biểu tình vặn vẹo của Snape khi đọc mật khẩu cửa phòng hiệu trưởng. "Đũa phép manila." Harry rằng cậu đã nghe Snape chửi tục.
Phong hiệu trưởng vẫn đèn đuốc sáng trưng như trước, cụ Dumbledore như là đã đợi sẵn từ lâu, cụ ngồi trên chiếc ghế màu vàng đỏ, khi nhìn thấy Harry và Snape cùng đến, rõ rang có chút kinh ngạc. "Con của ta, ta nghĩ hẳn hai người đã có phát hiện ghê gớm gì đấy, dù sao cũng đã muộn như vậy rồi." Cụ mỉm cười hiền lành đẩy đĩa kẹo trên bàn tới trước mặt hai người. Chính là chúng đều bị lờ đi.
"Cụ Dumbledore, trước đem mớ kẹo của cụ đi gặp Merlin đi, tôi giả thiết cụ đã sớm biết điều tôi muốn nói." Snape cao ngạo đứng trước mặt cụ Dumbledore, ánh mắt đã có sự không kiên nhẫn.
"Đúng vậy Severus, trước tiên chúng ta hãy để Harry nghỉ ngơi một lát, tôi nghĩ quý cô Clinton đây sẽ cho chúng ta một lời giải thích."
============================================================
Quý cô Clinton? Snape và Harry cùng lúc phát hiện ra cô gái bị bọn họ xếp xó nãy giờ. Cô gái khá thanh tú, có một mái tóc vàng xinh đẹp và đối mắt xanh lục. Cô ta thấy sự nghi ngờ trong mắt họ, một thoáng mỉm cười, lễ phép nói "Em là Amy Clinton, học sinh năm tư nhà Ravenclaw, chào buổi tối giáo sư Snape."