⬅ Trước Tiếp ➡

Harry, giống như mọi đứa trẻ khác đều rất sùng bái cha mình, đặc biệt là khi không có tình thương của cha thì hình tượng người cha càng hệt như một vị thần. Nhưng hôm nay cảnh tượng trong chậu Tưởng ký khiến Harry có một đánh giá mới đối với cha mình và Snape.
Nhìn giường mạn lửa đỏ, màu sắc ngày thường khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp kia hôm nay lại làm cho cậu hết sức buồn bực, không khỏi nhớ tới nơi ở âm lãnh của Snape cùng với cách bài trí lạnh lùng mà trong trẻo. Trong lòng không hiểu sao yên tĩnh trở lại. Qua ký ức của Snape, tổ bốn người của James đã làm những chuyện vô cùng tồi tệ, nhưng mà, Harry khó chịu trở mình. Ở bên cạnh, tiếng Ron nói mớ cùng tiếng hít thở của những người khác, làm cậu lần đầu cảm thấy Gryffindor thật thô lỗ.
Nếu hành vi của cha và những người bạn kia tồi tệ như vậy, vì sao giáo sư Dumbledore và bác Hagrid đều miêu tả chúng thành như trò đùa nghịch trẻ con bình thường? Mà những thứ Snape phải chịu đựng lại là gì đây? Một đến này trôi qua trong những mối nghi hoặc vô tận của Harry.
Ngày hôm sau, cậu được Ron kéo dậy, một đêm ngủ không ngon khiến sắc mặt Harry hết sức tái nhợt, hai bọng mắt cũng có màu xanh đen nhợt nhạt.
"Này, Harry, bồ không sao chứ, trông bồ cứ như bị bệnh ấy, chẳng lẽ hôm qua giáo sư Snape lại làm khó dễ bồ sao?" Hermione lo lắng hỏi, đưa cái sandwich trứng kẹp cho Harry.
"Cảm ơn bồ, không, Snape...giáo sư không làm khó mình, chỉ một buổi tối cầm túc bình thường thôi, đúng vậy "
Ron ở bên cạnh đang nhanh chóng húp bát yến mạch, nghe Harry nói thế lập tức la lớn "Harry, bồ không sao chứ Lão già kia mà nhân từ với bồ á? Còn có, Harry, bồ vừa gọi ổng là giáo sư?? " Harry chẳng hiểu tại sao trong lòng có phần khó chịu, nghĩ tới cậu thiếu niên Snape nhỏ gầy đẹp trai trong trí nhớ, muốn giải thích, nhưng lại chỉ có thể mấp máy môi dưới.
"Gryffindor trừ năm điểm, bất kính với giáo sư." Âm thanh trầm thấp khiến đám học trò xung quanh đều im lặng, Snape dùng ánh mắt trống rỗng đảo qua Ron và Harry, rồi vung áo chùng hướng về phía bàn dành cho giáo sư. Ánh mắt của Snape khiến cậu khó chịu, Harry nhìn về phía Ron đang sợ hãi ngây người, tức giận nói "Ron, yến mạch chảy khỏi miệng bồ kìa."
Sau khi hốt hoảng qua loa ăn xong bữa sáng, Harry muốn đi xác nhận một việc. "Hermione, sáng nay mình không đến thư viện đâu, mình có một số việc phải làm." Harry áy này nói với Hermione đang thu xếp sách vở, Ron và Hermione hỏi cậu lý do, Harry quyết tâm nhìn về cô bé phù thuỷ xinh xắn "Hermione, Ron, tin mình, có một số việc mình muốn làm rõ, mình sẽ giải thích với hai bồ, chỉ là không phải bây giờ." Nói xong liền cầm lấy túi sách đi về phía cửa lớn, bỏ qua tiếng gọi của hai người bạn đằng saụ
Harry hiện tại trong lòng rất bối rối, trong đầu không ngừng xuất hiện hình ảnh của cha mẹ, và Snape thời thiếu niên, nghĩ đến việc người cha mình luôn tâm niệm lại cùng bạn bè của ông bắt nạt Snape, nghĩ đến ánh mắt khó xử cùng chua sót của Snape khi đối diện với mẹ, hiện tại lại trống rỗng đen hoẵm... Những điều này cứ như ma chướng cuốn lấy Harry, cùng lúc, cậu như chợt hiểu rõ người đàn ông vẫn luôn dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn cậu kia.


⬅ Trước Tiếp ➡