Sau khi cô xuống, Phương Thành Vũ ngửi được một hương vị không thể bỏ qua, nói không rõ là mùi gì, không dễ ngửi cũng không khó ngửi lắm. Anh hít hít, lại sờ ghế phụ, ngoại trừ dưới ghế có chút ẩm ướt thì cũng chẳng có gì dị thường. Phương Thành Vũ mang đầy nghi hoặc trong lòng, bước xuống xe.
Dụ Hoan đứng ở một bên ôm cặp sách, ngoan ngoãn đứng cúi đầu, thoạt nhìn có dáng vẻ học sinh ngoan.
Chẳng qua anh sẽ không cho là như vậy, học sinh ngoan nhà ai sẽ quyến rũ thầy giáo, còn chủ động liếm đũng quần thầy?
"Đi thôi."
Người đàn ông khóa xe, cầm theo chìa khóa xe đi trước vào cửa lớn, Dụ Hoan đi theo phía sau anh, trên mặt treo một nụ cười, nào còn có nửa điểm đau lòng.
Phương Thành Vũ đứng đợi mười giây, hai người một trước một sau vào thang máy, ai cũng không nói chuyện.
Dụ Hoan đứng ở phía trước Phương Thành Vũ, người đàn ông phía sau cúi đầu nhìn về phía phần quần ướt của cô nửa ngày. Ban đầu cho rằng cô nhịn không được muốn đi vệ sinh nên tiểu một chút, nhưng nhớ tới hương vị khó tả trên xe, Phương Thành Vũ trong nháy mắt hiểu rõ. Đôi mắt anh tối dần, trong lòng chửi nhỏ 'dâm đãng! ', trong không gian nhỏ hẹp có thể ngửi thấy hương vị dâm thủy của cô.
Rất nhanh đã tới tầng mười, lúc hai người ra khỏi thang máy, Dụ Hoan dừng bước chân chờ anh đi ở trước mới đi theo sau.
Người đàn ông ở phía trước mở cửa, Dụ Hoan trộm nhớ kỹ số nhà.
"Vào đi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Phương Thành Vũ đứng ở cửa đổi giày, Dụ Hoan nghe lời bước vào cửa lớn.
Trong phòng đặt một đôi dép nam, Phương Thành Vũ đổi giày xong, lấy một đôi dép nữ từ trong tủ giày ném xuống đất. Sau đó anh cũng không quản thèm cô, bản thân đi vào toilet
.
Dường như trên tay vẫn còn lưu lại hương vị dâm thủy của nữ sinh, người đàn ông có thói sạch sẽ mở vòi nước ra, để tay dưới dòng nước tỉ mỉ rửa sạch mọi kẽ ngách hết một lần.
Dụ Hoan đứng ở cửa nhìn chiếc dép rõ ràng đã từng được mang bằng ánh mắt khâu vui, sau đó mới nhấc chân đi vào.
Ngôi nhà có hai phòng một sảnh, đại khái tầm 80 mét vuông, một người ở thì rất rộng. Trong phòng trong trang trí đơn giản, không có quá nhiều đồ trang trí, nhưng điện nước đầy đủ hết.
Dụ Hoan dạo qua một vòng, sau đó ngồi ở trên sô pha chờ anh đi ra.
Phương Thành Vũ từ toilet đi ra cũng không để ý tới cô cô, tự mình đi tới phòng bếp nấu mì.
Nghe được âm thanh bật bếp, Dụ Hoan sờ sờ cái bụp bẹp lép, đặt cặp sách lên trên sô pha, mặt dày đi vào phòng bếp.
Phương Thành Vũ vốn dĩ định bỏ qua nữ sinh đang đứng ở cửa phòng bếp, nhưng ánh mắt của cô lại sáng quắc, nhìn chằm chằm vào anh, khiến cả người anh khó chịu. Cuối cùng anh vẫn không chịu nổi hỏi một câu: "Cô tới đây làm gì?"
"Thầy ơi em đói bụng."
Giọng nói cô gái nhỏ mềm mại nhẹ nhàng, khác hoàn toàn với dáng vẻ lẳng lơ lúc ban ngày. Người đàn ông vẫn chưa hề quên cô phóng đãng tới mức quần cũng bị nước làm ướt, lại giả bộ như thật sự rất ngoan ngoãn.