Mặt Khương Tri đỏ lên, chậm rãi vươn bàn tay nhỏ mềm mại hướng đến đũng quần của Tần Giang Nam.
Một đống căng phồng, xem ra hắn cũng nhịn không được.
Khương Tri chịu đựng từng trận kɧoáı ©ảʍ của thân thể, nhịn không được nhón mũi chân, một tay treo trên cổ hắn, một tay nắm lấy côn ŧᏂịŧ của hắn bắt đầu động, ngón tay mềm mại như rắn quanh quẩn bên trên côn ŧᏂịŧ của hắn, vỗ về từ hai hòn trứng cho đến nắm lấy qυყ đầυ, ngón tay dừng ở mã mắt*, nhẹ nhàng sờ lấy.
*Mã mắt: Là lỗ trên đầu côn ŧᏂịŧ, nơi để đàn ông tiểu hoặc xuất tinh
“Tê~”
Tần Giang Nam sướиɠ đến mức không nhịn được kêu lên một tiếng.
Trên mã mắt không ngừng tiết chất lỏng ra bên ngoài.
Chính là khi hắn cúi đầu, lại thấy người mời vừa rồi vừa thực hiện những động tác thành thạo lại mang một cặp mắt ngây thơ vô tội nhìn anh.
Thật con mẹ nó ngây thơ.
Nữ nhân này chính là một nữ yêu tinh.
Luôn dùng những tư thề dâʍ đãиɠ nhất nhìn hắn với cặp mắt ngập tràn sự vô tội.
Tần Giang Nam nhịn không được, lập tức kéo rớt qυầи ɭóŧ của Khương Tri. Không phải do qυầи ɭóŧ kèm chất lượng, mà do cô dùng loại qυầи ɭóŧ cột hai bên, nên kéo nhẹ một cái liền rớt.
Nhìn cái qυầи ɭóŧ ướt đẫm, Tần Giang Nam cười nhạo một tiếng: “Bảo nhi, em thật là dâʍ đãиɠ~” . Ngón tay vừa động liền cầm lấy qυầи ɭóŧ nhét vào trong áo ngực của cô.
Mặt Khương Tri lập tức đỏ bừng.
“Anh, anh làm gì đó!”
Ngoài miệng mắng, nhưng mà cô cũng không đưa tay lấy qυầи ɭóŧ ra, để hắn ta tùy ý chơi.
“Nâng chân lên nào.”
Hắn ta tay cầm côn ŧᏂịŧ, đánh nhẹ vào âʍ đa͙σ của cô mà phân phó.
Khương Tri còn đang định nói cái gì, Tần Giang Nam đã dùng cây côn ŧᏂịŧ thô to cọ nhẹ lên hộŧ ɭε của cô, một cổ sung sướиɠ kí©ɧ ŧɧí©ɧ Khương Tri, cô bị trêu trọc đến ngứa ngáy mất hết lý trí, hiện tại chỉ muốn được côn ŧᏂịŧ thô to hung hăng đâm chết.
Cô thuận theo nâng lên một chân gác lên hông hắn.
Nhưng Tần Giang Nam vẫn còn đang trêu đùa nàng, đỡ côn ŧᏂịŧ ở trước cửa âʍ đa͙σ, nghiền nghiền hai bên mép nhưng lại không chịu đi vào.
Phía dưới Khương Tri đã ướt một mảng, cô nhón chân đợi nửa ngày không thấy hắn tiến vào, gấp đến mức nghiêng thân thể về phía trước muốn tự mình đút vào.
Chính là Tần Giang Nam lại trốn trành không muốn cho cô, cười xấu xa nói: “Bảo nhi, sốt ruột sao? Cầu xin tôi~”
“A~, cho em!”
“Cầu tôi!”
“Giang Nam~”
“Không đúng”, côn ŧᏂịŧ của Tần Giang Nam chống trước cửa âʍ đa͙σ, tăng thêm lực ấn xuống, bên trong Khương Tri đã ngứa muốn chết, tìиɧ ɖu͙© điều khiển đầu óc, hiện tại đều không màng đến cái gì liêm sỉ cùng lễ nghĩa, trong đầu cô chỉ còn một ý niệm, cô muốn côn ŧᏂịŧ của Giang Nam, muốn cây côn ŧᏂịŧ kia mang lại cho cô vui sướиɠ!
“Kêu một lần nữa”
“Anh…anh trai…anh trai…”
“Không đúng! Kêu tiếp!”
Tầng Giang Nam cầm côn ŧᏂịŧ hung hăng chọc một chút vào âʍ đa͙σ của cô, nhưng lại rời đi rất nhanh.
Kɧoáı ©ảʍ trong nháy mắt khiến cô sướиɠ đến mức các đầu ngón chân đều cuộn tròn, rốt cuộc nhịn không được: “ Ba ba~ ba ba tốt ~cầu xin ngươi~”
“Bảo nhi ngoan, xin ba ba cái gì? ~”
“Cầu ba ba chơi con, chơi chết con, âʍ đa͙σ dâʍ đãиɠ của con đang chờ ba ba chơi. Ân~ cầu xin ba ba~”
Khương Tri híp mắt kêu, khóe mắt phiếm hồng, giống như sắp muốn chảy nước mắt. Dưới thân dâʍ ŧᏂủy̠ rơi tí tách, đang liều mạng cọ vào côn ŧᏂịŧ của Tần Giang Nam.
“Chết tiệt!”
Tần Giang Nam mắng thầm một tiếng, một tay kéo eo nàng lại, hung hăng cắm vào trong.
“A~ sướиɠ quá ~ mạnh một chút, a a a ~”
Khương Tri bị thao đến mức rên hừ hừ.
Nước mắt sinh lý của cô chảy ra.
Một đôi mắt hạnh vô tội, giờ phút này đã nhiễm sắc tình, nhưng trong mê ly lại còn mang theo một tia vô tội không rành thế sự, làm cho du͙© vọиɠ của Tần Giang Nam càng sâu.
“Tiểu dâʍ đãиɠ, ăn mặc thanh thuần như vậy, có phải hạ quyết tâm đêm nay lại đến câu dẫn tôi?”