⬅ Trước Tiếp ➡
Thương Tịnh đi theo Vu Lỵ gia nhập vào đoàn người, để lại nhóm tiếp khách ngây ngốc nhìn theo bóng lưng của bọn họ, mãi lâu sau, một cô nàng mới chọc chọc khuỷu tay đồng nghiệp: "Bạn của cậu...không bình tĩnh nổi là đúng"
"Ôi, sớm biết thế này thì đã giành lấy việc của Thương Tịnh rồi"
Ngược lại, Thương Tịnh, người đang được hâm mộ lại chẳng cảm thấy công việc này tốt chỗ nào, cô cầm máy ảnh, nhưng quả thực cô không biết lúc nào nên "ra tay" nữa, mỗi lần chụp đều là Vu Lỵ quay đầu, huých cô một cái, lúc ấy cô theo phản xạ, giơ máy ảnh và bấm nút chụp, đi thị sát một vòng, cô cảm thấy hông của mình sắp bị cô ấy huých cho xanh tím rồi.
Thị trưởng và đám phóng viên ở đằng trước rất vui vẻ, cảm khái về nền văn minh đã qua, Phó thị trưởng thì ngồi xổm cạnh bờ hố, cúi xuống quan sát các nhóm nhỏ khảo cổ đang làm việc, Vu Lỵ nhân cơ hội này, thì thầm với Thương Tịnh: "Nhanh, nhanh, nhân lúc này chụp một bức ảnh của Phó thị trưởng Cố đi"
Thương Tịnh không có ý kiến gì, nhưng cô vừa mới nâng máy ảnh lên thì thấy đối tượng mình định chụp đứng lên, để lại cho cô một bóng lưng, cô đành cất tiếng nói trong trẻo của mình, gọi: "Thủ trưởng!"
Cố Thùy Vũ quay đầu, anh nghe thấy "tách" một tiếng.
...Vu Lỵ lập tức đi tới bên cạnh, nói: "Tiểu Thương, hôm qua đã bàn giao tài liệu chưa", cô ấy làm như không nhìn thấy, không hề có một chút quan hệ nào với cô!
Cố Thùy Vũ hơi nhíu mày, buồn cười nhìn gương mặt trắng trẻo, mềm mại, xinh đẹp lộ ra phía sau ống kính.
Thương Tịnh cười híp mắt, vô cùng bình tĩnh nói: "Thủ trưởng, coi chừng dưới chân"
".. Cảm ơn" Hóa ra cô bé này dọc đường không làm việc đàng hoàng, nếu không phải cấp trên nhắc thì cô bé này có lẽ quên cả chụp ảnh, làn da cô trắng như thế, có lẽ thắt lưng kia xanh tím hết cả lên rồi nhỉ.
Lúc này, Thương Tịnh mới nhìn thẳng Cố Thùy Vũ. Cô không thể không thừa nhận rằng, với phụ nữ, anh đúng là tai họa. Giai đoạn hoàng kim cua rmột người đàn ông là vào khoảng 30 có lẻ, còn anh thì chắc chắn đang ở trong giai đoạn ấy, không thể nghi ngờ. Dưới mái tóc đen nhánh là một gương mặt nho nhã, khôi ngô tuấn tú, dù chỉ mặc áo sơ mi và quân tây rất đơn giản nhưng từng động tác giơ tay nhấc chân của anh đều tỏa ra sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành, tuyệt đối là đối tượng khiến phụ nữ phải mơ mộng.
"Đừng khách khí"
Đợi Cố Thùy Vũ quay lại hàng, bộ dạng Vu Lỵ đúng kiểu hận không thể rèn sắt thành thép, chạy về phía cô, trừng mắt nhìn Thương Tịnh: "Em nói xem em đã làm gì rồi!"
"Không gì cả, anh ta coi việc chụp ảnh giống như cơm bữa ấy mà, anh ấy sẽ không để bụng đâu" Điều Thương Tịnh lo lắng không phải việc này, "Có điều so với ảnh chụp những người khác, bức ảnh chụp anh ấy không thể hiện được rằng anh ấy đang đi thị sát, như thế có thể dùng được không?"
"Có thể" Vu Lỵ khẽ ho một tiếng.
Thấy bộ dạng chột dạ của chị, Thương Tịnh híp mắt, "Lợi dụng việc công để làm việc tư à?"

⬅ Trước Tiếp ➡