⬅ Trước Tiếp ➡
Những gia đình bần cùng ở nông thôn vào những năm 70, ăn chính là thứ nước cơm loãng toẹt này, căn bản không thể no bụng nổi, người thanh niên trước mắt này cùng lắm mới chỉ 18 19 tuổi, lớn lên cao như vậy, lại gầy tới chỉ còn mỗi bộ xương không.
Thật là thảm quá đi.
Gia hỏa trước mắt này, đáng lẽ ra phải là một vị đại thiếu gia được tất cả mọi người sủng ái, lại từ nhỏ đã phải chịu cảnh ăn không đủ no mặc không đủ ấm rồi…
Quá khứ của Tạ Minh Đồ xác thực quá bi thảm, cũng không trách được cuối cùng anh lại hắc hóa thành boss vai ác.
Nhưng mà hiện tại boss vẫn là một kẻ đáng thương.
Tên đáng thương nhỏ bé trước mắt nghe xong yêu cầu của cô, thành thành thật thật tiếp nhận chén từ trong tay cô, đứng lên đi lấy nước cơm.
Tô Hiểu Mạn “...”
Tô Hiểu Mạn giương mắt nhìn bóng dáng đối phương rời đi, cúi đầu nhìn đôi tay vốn không thuộc về bản thân mình, ngơ ngẩn mà thất thần.
Nhà họ Tô bắt đầu suy thoái, cặp cha mẹ nuôi mình từ nhỏ vì chạy theo lợi ích một lòng muốn nhận Tiết Chân Chân về làm con, bởi vì cô ta là thanh mai chúc mã với thiếu gia nhà giàu hàng đầu, nếu mà có thể bám vào nhà họ Tần, nhà họ Tô có thể xoay chuyển cục diện suy tàn hiện tại; Mà cha mẹ ruột của cô thì một lòng muốn đền bù cho Tiết Chân Chân, bởi vì họ cho rằng con gái mình chiếm đi thân phận con gái trưởng hào môn của cô ta, hưởng thụ hết những thứ phú quý Tiết Chân Chân vốn nên được hưởng thụ, cả nhà bọn họ có lỗi với Tiết Chân Chân.
nan Bọn họ đều nói thật xin lỗi Tiết Chân Chân, nhưng làm gì có ai không làm cô thất vọng?
Cái gọi là đại tiểu thư nhà giàu, Tô Hiểu Mạn cô muốn làm ư?
Nhớ tới những chuyện mình trải qua thời thơ ấu, Tô Hiểu Mạn thà rằng mình là con gái của một người giáo viên, tuy không có phú quý nhưng lại có cha mẹ yêu thương, cô có thể đi theo mẹ học nhảy múa, học nghệ thuật…
Bọn họ luôn miệng gọi cô là tiểu thư giả, nhưng đổi cái góc độ khác mà nhìn, ở chỗ cha mẹ ruột của cô, Tiết Chân Chân mới là tiểu thư giả, cô ta chiếm cứ thân phận của cô, chiếm đoạt luôn cả sự sủng ái của cha mẹ cô
Tô Hiểu Mạn tự giễu cười một tiếng, cô và Tạ Minh Đồ thật đúng là đồng mệnh tương liên, bất luận là cái gì mà tiểu thư giả hay là thiếu gia thật, bọn họ đều là hai con người xui xẻo, sinh ra trong gia đình không tốt.
Đều là những người đáng thương không được yêụ
Cũng tốt thôi, giờ đã thoát khỏi những người đó rồi.
Tuy rằng tới cái thập niên 70 thiếu ăn thiếu mặc này, những ngày tháng sau này sẽ khổ một chút, nhưng mà đối với cô mà nói, đây chẳng phải là mở ra một cuộc sống mới sao, cô sẽ không bao giờ cần cái gọi là tình thương cha mẹ nữa, cũng chẳng cần phải để ý tới cha mẹ nuôi, cũng chẳng cần cố sức lấy lòng cha mẹ ruột của mình.
Hiện tại là tháng 9 năm 1974, hướng về phía tốt mà ngẫm, những năm 70 này gian khổ, nhưng mà chờ thêm vài năm nữa là có thể tiến vào thời kì hoàng kim thập niên 90, thời kỳ cải cách mở cửa cũng sắp tới, tương lai sẽ gặp rất nhiều kỳ ngộ, ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng tốt lên.
Nghĩ đến đây Tô Hiểu Mạn nở một nụ cười thoải mái.
Cô nói tạm biệt với những chuyện đã qua.
Cô nhớ rõ ký ức của hai người Tô Hiểu Mạn và Tô Hiểu Mạn.
Tuy rằng không biết hiện giờ cô xem như là xuyên thành Tô Hiểu Mạn ở thập niên 70 hay là Tô Hiểu Mạn biết trước được một đoạn ký ức tương lai, hoặc là hai người kết hợp lại, nhưng mà hiện tại cô chính là Tô Hiểu Mạn, Tô Hiểu Mạn mới tinh này sẽ cố gắng để có tương lai sống thật tốt.
Tạ Minh Đồ đi tới gian bên cạnh lấy nước cơm.
⬅ Trước Tiếp ➡