⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ lão nhị nhìn hai ba miếng thịt khô trong chén, trước kia dù có chia như thế nào đi nữa, hắn luôn được nhiều nhất.
Tạ Minh Đồ cầm chén cơm kia trong tay, vẫn là lần đầu tiên anh được chia nhiều cơm như vậy, trong cơm còn có vài miếng thịt, vỗn dĩ thường ngày thịt sẽ không đến lượt anh được ăn.
Sau khi chia xong đồ ăn, Tô Hiểu Mạn ngồi xuống bên cạnh Tạ Minh Đồ, cầm lấy đũa bắt đầu ăn cơm, tuy rằng tay nghề chị dâu cả không tốt, nhưng mà ít nhất hôm nay đồ ăn không có mùi khói khét lẹt như hôm qua.
Nồi chén cũng đã rửa sạch sẽ.
Cô cũng chia cho mình một lát thịt khô, tuy rằng vừa mặn vừa cứng, nhưng ít nhất cũng có một miếng thịt, cũng có chút vị dầu mỡ, hiện giờ người ở thời đại này đều thiếu dầu thèm thịt, Tô Hiểu Mạn cũng không ngoại lệ.
Thịt khô nhà họ Tạ đều làm cực kì mặn, sau khi Tô Hiểu Mạn ăn xong thì không nhịn được muốn uống nước, liền để chén sang một bên, ngửa đầu uống nước trong ống trúc.
Chờ sau khi cô uống xong nước, lại bưng chén cơm lên, phát hiện trong chén lại nhiều thêm ba lát thịt khô, vẫn là loại nạc mỡ đan xen.
Tô Hiểu Mạn sửng sốt, ánh mắt chuyển tới trên người Tạ Cẩu Tử đang cúi đầu lùa cơm, không cần nhiều lời cũng biết mấy miếng thịt này từ đâu mà ra.
Tô Hiểu Mạn “...”
Cô thầm nghĩ đứa nhỏ này cũng ngốc quá đi, bản thân đã gầy đến mức chẳng còn bao nhiêu thịt thế mà còn cho cô hết thịt.
Tô Hiểu Mạn rõ ràng lúc này Tạ Minh Đồ tuyệt đối chẳng có chút tình ý nào với cô cả, chia thịt cho cô, chính là xuất phát từ thiện lương của một tên “nhóc đáng thương”.
Tô Hiểu Mạn muốn trả lại mấy miếng thịt này cho anh, nhưng lại cảm thấy bản thân mình không thể từ chối lòng tốt của nhóc đáng thương này được.
Trước khi vị vai ác này hắc hóa, thật đúng là đơn thuần thiện lương.
Anh cũng mới khoảng 17 18 tuổi, vừa mới thành niên không bao lâu, nếu mà ở vài chục năm sau, với số tuổi này, vừa khéo anh sẽ là một sinh viên năm nhất.
Môi Tô Hiểu Mạn giật giật, cầm lấy đũa gắp mấy miếng thịt ăn, cô cảm thấy về sau mình có thể đối xử với Tạ Cẩu Tử như em trai mình, Tạ Minh Đồ giống Xuân Quyên, tuy rằng bề ngoài lôi thôi lếch thếch, dáng vẻ quê mùa, nhưng thiện ý của họ đối với cô đều là thật.
Tạ lão nhị bưng chén cơm của chính mình, vô cùng không hài lòng, không nhịn được nhìn Tô Hiểu Mạn nhiều vài lần.
Ngay từ đầu là ghét bỏ người vợ này của lão ngũ nhiều chuyện, sau khi nhìn nhiều vài lần, lại phát hiện người phụ nữ tên Tô Hiểu Mạn này thật xinh đẹp.
Eo nhỏ mông to.
Hắn ta nuốt nước miếng, ánh mắt không nhịn được dừng lại trên người cô.
Bữa trưa nay, trừ bỏ mấy miếng thịt khô này thì là rau xanh và canh đậu hủ, tay nghề nấu cơm của chị dâu cả phải nói là quá kém, canh đậu hủ này chị ta nấu rất khó ăn, hoặc là nói nguyên liệu làm nên đậu hủ này chẳng ra sao, có mùi tanh của đậu rất dày đặc.
Ăn được một nửa, Tô Hiểu Mạn nuốt không nổi nữa, cô tình nguyện uống chút nước cơm, ít nhất nước cơm vẫn còn có vị ngọt.
Cố gắng lắm mới ăn được một nửa cơm khoai lang đỏ và canh đậu hủ, còn một nửa không biết xử lý như thế nào, nếu mang về phỏng chừng Tôn Mai sẽ bảo cô cất đi để tối ăn, Tô Hiểu Mạn tuyệt đối không nuốt nổi nữa, nếu mà vứt bỏ, đây tuyệt đối là chuyện lãng phí lương thực đáng xấu hổ.
Tô Hiểu Mạn đẩy đẩy cánh tay Tạ Minh Đồ “Tôi chia một nửa cơm cho anh, một nửa kia tôi chưa chạm qua, tôi không muốn ăn nữa, khẩu vị không tốt.”
Ngồi ở ngay cạnh nên Tạ Minh Đồ biết cô ăn không vô, không nói hai lời mà nhận luôn một nửa số cơm kia.
Tạ Minh Đồ biết, cô ở nhà họ Tô khẳng định sẽ không phải ăn những thứ như thế này.
⬅ Trước Tiếp ➡