Hai cô dùng mồm mép nói khô họng, thúc dục mẹ chồng nhanh chóng cưới vợ cho Tạ Minh Đồ là bởi vì nếu Tạ lão ngũ cưới vợ, dùng chính là tiền của cha mẹ chồng, đương nhiên là hai cô sẽ thúc dục, lại không nghĩ rằng bà mẹ chồng Tôn Mai với vốn kiến thức hạn hẹp lại tiếc tiền cưới vợ cho Tạ Minh Đồ, muốn tiết kiệm tiền nên cưới Tô Hiểu Mạn về.
Bà mẹ chồng Tôn Mai này còn vì thế mà vô cùng đắc ý, kiếm được đứa con dâu miễn phí, cực kỳ vui mừng.
Chị dâu cả và chị dâu ba lại thiếu chút nữa bị làm cho tức chết, việc trong nhà đều do hai bọn họ làm, tiểu ngũ cưới vợ, hai bọn họ lại không có chút lợi ích nào, quả thực phải phun một ngụm máụ
Tạ tam tẩu cũng là một người chuyên bắt nạt kẻ yếu, chị dâu cả có hai đứa con trai nên cô ta không dám trêu chọc vào, nhị tẩu thì được mẹ chồng thiên vị, càng không dám chọc, chỉ dám tới trước mặt Tô Hiểu Mạn phát tiết cảm xúc.
“Do miệng cô lợi hại, chờ tới ngày cô thật sự bị đuổi về nhà mẹ đẻ, lúc đó cô mới khóc ” Tạ tam tẩu tức muốn hộc máu, bưng chậu chén đũa dùng sức đặt xuống đất, chén đĩa trong bồn kêu loảng xoảng một tiếng.
“Cô mau rửa sạch chén bát đi ”
Nói xong những lời này, mặc kệ cả con gái mình, Tạ tam tẩu hùng hổ rời đi, chạy về trong nhà.
Cô ta vừa cúi đầu đi về phía trong nhà, miệng còn không quên mắng Tô Hiểu Mạn, nói cô lớn lên với cái tướng mạo hồ ly tinh, không đứng đắn, chỉ biết đi câu dẫn đàn ông, trước khi lấy chồng chỉ biết gióng trống khua chiêng theo đuổi đàn ông, nói không chừng một ngày nào đó sẽ đội cho Tạ Minh Đồ một cái nón xanh.
Lúc Tạ tam tẩu bước qua bậc cửa, vợ của lão nhị đang nhàn nhã ngồi trên ghế dài cắn hạt dưa, cô ta bắt chéo hai chân, dưới chân là một đống vỏ hạt dưa.
Hứa Diễm Lan là một người phụ nữ có chút tư sắc, làn da tuy thiên về bánh mật nhưng mà dáng người đẫy đà, trên lông mày có một nốt ruồi, trước khi Tô Hiểu Mạn được gả vào nhà họ Tạ thì cô ta xem như là người đẹp nhất trong ba đứa con dâu, cũng là đứa con dâu đáng chú ý nhất, rất biết lấy lòng mẹ chồng Tôn Mai. Mẹ chồng cũng thích vì cô ta lớn lên có phúc tướng, chắc là cảm thấy Hứa Diễm Lan có thể vượng phu cho đứa con trai thứ hai mình thiên vị.
Sau khi Hứa Diễm Lan gả vào nhà họ Tạ, ngày tháng sống như cá gặp nước, hai tay chị dâu cả và chị dâu ba thô ráp, ngược lại tay cô ta được dưỡng trắng nõn, cùng càng ngày càng lười hơn.
Những lúc đối mặt với chị dâu cả và chị dâu ba, cô ta có cảm giác rất ưu việt, còn chướng mắt hai người phụ nữ này.
‘Em dâu ba, sao em đi rửa chén mà về sớm vậy? Chén có rửa sạch không đó? Không cẩn thận tí nữa mẹ lại mắng cho”.
Tạ tam tẩu nghe xong lời này thì thân thể cứng đờ, không trả lời mà cúi đầu đi vào nhà bếp.
Hứa Diễm Lan cúi đầu cười thầm, tiếp tục cắn hạt dưa.
Vừa rồi cô ta nghe được rõ ràng lời Tạ tam tẩu nói.
Hứa Diễm Lan rất vui vẻ, đứng ngoài như xem chuyện vui nhìn Tạ tam tẩu tức muốn hộc máu chửi bới Tô Hiểu Mạn.
Tô Hiểu Mạn lớn lên quá xinh đẹp, trong lòng Hứa Diễm Lan cũng ghen ghét với cô, hiện tại thấy chị dâu cả và em dâu ba đều đối xử với Tô Hiểu Mạn như kẻ thù, vậy nên liền ngồi chờ xem bọ họ chó cắn chó.
Chu Tiểu Hủy ném chậu chén đũa kia ở bên cạnh giếng, Tô Hiểu Mạn không thèm quan tâm tới nó, lấy gương tiếp tục chải đầu, trước kia cô thường xuyên thắt bím tóc cho ma nơ canh, giống hệt như trang điểm cho búp bê Tây Dương vậy, biết rất nhiều kiểu thắt, nhưng lại rất ít thắt bím cho chính bản thân mình.
Nhìn vào gương, nghiêm túc thắt bím tóc dài cho chính mình, lại còn có vẻ không giống với thời đại này lắm.