⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô còn chưa học được cách làm vợ người ta như thế nào, cũng chẳng hiểu được cách hầu hạ cha mẹ chồng như thế nào cả? Quần áo bẩn của cả nhà cô có giặt chưa? Sách mấy thùng nước về, cũng quét sạch sẽ cả nhà xí, sau này chuồng heo cô cũng phải cọ…”
Tô Hiểu Mạn coi lời nói của cô ta là gió thoảng bên tai, tiếp tục chải đầu chậm rì rì.
“Tôi không làm.”
Làm việc là chuyện tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra, trước kia Tô Hiểu Mạn không làm thì hiện tại cô cũng không làm.
Tạ tam tẩu không hận cô thì chính là hận Tạ lão ngũ cưới về không phải là một con bò già chịu thương chịu khó.
“Sao cô có thể nói ra loại lời nói như vậy được? Có ai đi làm vợ mà lười như cô không? Ai đi làm vợ mà không phải cần cù chăm chỉ làm việc ở nhà chồng?”
Tô Hiểu Mạn thành thật mà nói “Ai bảo tôi là người vợ cưới về không mất tiền đâu?”
“Người vợ không dùng tiền cưới về chính là người giống như tôi hiện tại”.
“Cô bảo mẹ chồng trả tôi về nhà họ Tô đi, tôi cũng không có lời nào để nói cả”.
Thật đúng là bởi vì lúc Tạ Minh Đồ cưới Tô Hiểu Mạn nhà họ Tạ không bỏ ra tiền sính lễ, không tốn mất một phân tiền nào, Tô Hiểu Mạn không làm bất luận một công việc tay chân nào, nhà họ Tạ cũng chẳng thể làm gì cô.
Đàn ông nhà khác cưới vợ đều tốn một số tiền lớn, nhà càng giàu thì đưa lễ hỏi càng nhiều, như vậy thì người nhà mẹ đẻ mới càng có mặt mũi, cô dâu cũng có mặt mũi hơn, giống như Tô Hiểu Mạn vậy, mất hết thanh danh, nhà họ Tạ không tốn một phân tiền cưới cô về nhà, theo đạo lý mà nói thì là chuyện mất mặt nhất.
Nhưng cũng đúng là bởi vì như vậy…
Các nàng dâu mới vào nhà chồng khác thì nhà chồng đều phải ra oai phủ đầu, các cô gái khác đều phải làm người con dâu hiền huệ mấy năm trời, thành thật chịu thương chịu khó nấu cơm giặt quần áo sinh con. Cho dù là phải chịu chút ủy khuất thì cũng không có cách nào khác cả, nhà mẹ đẻ cũng sẽ khuyên bảo họ, dù sao thì cũng đã thu nhận tiền sính lễ, đã tiêu hết tiền rồi. Nếu mà con gái bị trả về thì sẽ có thanh danh không tốt, bọn họ còn phải bồi thường tiền, không có lãi, vậy nên chỉ đành khuyên con gái mình nhẫn nhịn.
Mà Tô Hiểu Mạn thì sao, vốn dĩ cô đã chẳng còn cái gọi là thanh danh, nếu mà bởi vì mấy nguyên nhân linh tinh như “lười biếng” “không hiền huệ” mà bị trả về nhà thì người nhà họ Tô cũng không nợ nhà họ Tạ cái gì cả. Con gái về thì về thôi, vừa khéo cũng hồi phục lại thanh danh đã mất, mà nhà họ Tạ thì cứ vậy mất đi đứa con dâu không mất tiền cưới về.
Đổi cách khác mà nói, nếu thật sự Tô Hiểu Mạn bị nhà chồng lấy cớ quá lười mà đuổi cổ về, kết cục này đối với Tạ Minh Đồ và Tô Hiểu Mạn mà nói cũng là chuyện tốt. Chuyện Tô Hiểu Mạn lười biếng không cần mẫn trong thôn ai cũng biết, mà nếu vì “không hiền huệ” mà bị ly hôn thì thanh danh của cô cũng chẳng thể hỏng thêm được nữa. Cô lớn lên xinh đẹp, muốn tái giá thì vẫn có thể gả chồng được, còn Tạ Minh Đồ tuy rằng sẽ bị người ta nói cưới một người phụ nữ không hiền huệ chứ cũng chẳng phải bị đội nón xanh.
“Cô, cô, cô….” Tạ tam tẩu chỉ vào Tô Hiểu Mạn, cô cô cô mãi, cũng không thể nói ra được một câu hoàn chỉnh, cô ta chưa từng thấy người phụ nữ nào “lợn chết không sợ nước sôi” như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡