Chương 6
hòa khoan hậu của hắn lừa rồi.
Sao hắn có thể để người vợ trên danh nghĩa của mình ra ngoài làm bừa chứ?
Đỗ Yểu Yểu cắn môi, đi tới gần hắn "Ta sai rồi, đã khiến chàng mất mặt." "Quen rồi." Thẩm Giai nói "Còn có chuyện gì không?" Rõ ràng là không muốn phí lời với nàng, dù hôm nay nàng rất đẹp.
Đỗ Yểu Yểu nắm chặt tay, nhất quyết không đi.
Trước kia nguyên chủ hung hăng càn quấy, nhưng ba tháng nữa hàng giả là nàng lại phải chết thay cho nguyên chủ.
Nàng không thèm để ý có mất hình tượng hay không, chuyện đổi hồn này, có nói cũng không ai tin.
Nếu hắn nghi ngờ, nàng sẽ nói mấy ngày trước nàng bị sốt, hỏng đầu rồi.
Đỗ Yểu Yểu giải vờ ngốc, túm lấy áo hắn "Ngày đó ta uống say, nhận nhầm biểu ca là chàng, không làm gì cả, ta vẫn còn trong sạch." Hiếm khi cô giải thích, Thẩm Giai nhướng mày "Sau đó thì sao?" Dường như hắn có hứng thú nghe nàng nói tiếp.
Đỗ Yểu Yểu cắn răng, chợt nảy ra một ý.
Nàng tưởng tượng ra dáng vẻ yêu kiều của nguyên chủ, cố ý nói "Ai bảo chàng cứ luôn lạnh nhạt với ta Chàng thỏa mãn ta, ta sẽ không đi tìm người khác " Ngoài miệng thì hùng hùng hổ hổ, eo lại mềm ra, tựa ngực vào ngực hắn.
Ám chỉ lấy lòng người ta đã được truyền đạt.
Thẩm Giai không phải kẻ ngu, cũng không phải một khúc gỗ, hắn đỡ eo nàng, nói "Muốn sao?" Đỗ Yểu Yểu thầm mặc niệm trong lòng, đều là người giấy, người giấy thôi.
Nàng ngẩng mặt lên, không đáp, mà nói đùa "Chàng đã từng nghe nói câu nữ tử hai mươi như sói, ba mươi như hổ, bốn mươi ngồi dưới đất có thể hút đất chưa?" Thẩm Giai quả thực chưa từng nghe mấy lời vớ vẩn ấy, hắn bị nàng chọc cười.
Đỗ Yểu Yểu thấy hắn cười, gan cũng to hơn, khẽ cọ trong lòng hắn.
Bình thường Đỗ Yểu Yểu trang điểm đậm trông khó coi, nhưng để mặt mộc hoặc trang điểm nhẹ lại khiến người ta hài lòng.
Da thịt trắng nõn, cằm nhỏ xinh, tóc đen, môi hồng, xinh đẹp lại hồn nhiên.
Lúc này đang là mùa Đông, nàng như một đóa hoa sen hồng nở trong căn phòng ấm.
Thẩm Giai ôm nàng, tựa vào bàn.
Hơi thở của hai người quấn quýt.
Thẩm Giai liếc nhìn cây bút trên bàn, cười như có điều suy nghĩ "Ta có một cây bút lông chưa dùng, nàng có muốn dùng thử không?" Đỗ Yểu Yểu nhìn lại theo, ban đầu còn mơ hồ, như nhìn thấy ánh mắt sáng quắc lại hài hước của hắn, nàng lập tức hiểụ Chưa từng ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, học sinh giỏi cũng từng đọc truyện sex đó.
Lần đầu đã chơi bút lông, dâm, hắn quá dâm Ai nói trước sẽ phát dâm trước, cô gái trẻ Đỗ Yểu Yểu ôm tâm lý này đứng yên bất động, đợi Thẩm Giai hành động trước.
"Cởi xuống." Thẩm Giai vươn tay cầm lấy cây bút lông mới tinh, nói "Nàng tự cởi quần xuống đi." Dưới váy Đỗ Yểu Yểu mặc quần dài và quần lót, không khác mấy so với quần hiện đại, cởi ra rất dễ, quan trọng là không giống với trong phim diễn.
Trong những bộ phim hành động ư ư a a đó, cho dù là chơi đạo cụ play nhưng chẳng phải cũng là cởi quần áo vuốt ve trước, sau đó hai người sẽ tiến vào chủ đề sao?
Chẳng lẽ ngực mình không to ư?
Đỗ Yểu Yểu cúi đầu nhìn, rất căng mềm, rất ngạo nghễ.
Nhưng nghe tiếng hít thở của Thẩm Giai vẫn bình tĩnh như nước, không hề có một chút rối loạn.
Ha ha.
Định lực của