⬅ Trước Tiếp ➡

bị đá chính là nàng Thiếu niên còn lại quỳ trên đất lập tức muốn phô bày khí thế, bất bình thay cho huynh đệ, đứng thẳng dậy nói gì đó thì bị Đỗ Yểu Yểu đánh gãy.
"Ta sai rồi.." Đỗ Yểu Yểu ngẩng đầu, lấy hết can đảm đối mặt với Thẩm Giai.
Gương mặt hắn không chút thay đổi nào, cơn giận trong mắt chưa hề biết mất.
Đỗ Yểu Yểu nắm chặt bàn tay, chớp chớp mắt, cố gắng khống chế bản thân không được run rẩy, không được rơi lệ.
"Ta biết sai rồi..
Thả bọn họ.." Thiếu niên ở một bên nghẹn họng nhìn trân trối, Thẩm Giai lẳng lặng nhìn chằm chằm vào nàng, giống như muốn nhìn thấy điều gì đó trên mặt nàng vậy.
Đỗ Yểu Yểu cắn môi, đôi mắt cực kỳ chua xót, nước mắt sẽ tùy lúc có thể lập tức chảy ra.
Cố gắng nhịn xuống nào.
Mãi lâu sau Thẩm Giai mới rời mắt đi.
Gương mặt của nữ tử trước mặt thon gọn, bởi vì gầy nên đôi mắt rất to, chứa đầy sương mù ướt át, cằm nhọn cố nâng cao, đôi môi màu hồng nhạt bị cắn đến mức trắng bệch.
Giống như nếu như hắn không đồng ý thì nàng sẽ lập tức nhu nhược khó ra.
Thẩm Giai nâng tay lên, lập tức có mấy hộ vệ tiến lại, kéo hai thiếu niên kia rời đi.
Đỗ Yểu Yểu thời phảo nhẹ nhõm trong lòng, nhưng lại sợ hắn sẽ gây phiền phức cho mình nên đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích.
Giờ khắc này, nàng mới ý thức được rằng Thẩm Giai không chỉ là nam chính có thể tán tỉnh, vui đùa ầm ĩ với nàng.
Mà bản thân Thẩm Giai là người có địa vị cao, hắn đã quen với việc giết người, là người cổ đại nên tuyệt đối không có chút ý thức nào về giá trị mạng sống của con người.
Ngón tay Thẩm Giai miết môi Đỗ Yểu Yểu thật mạnh.
Hắn tựa tiếu phi tiếu, chậm rãi dặn dò "Về sau, ở bên ngoài ăn vụng thì nhớ lau sạch miệng." "Ta không sợ phu nhân, chỉ sợ ngươi rước phiền toái cho ta." Nhìn bóng lưng rời đi của Thẩm Giải, Đỗ Yểu Yểu không thể tiếp tục duy trì được nữa, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Ngân Diệp vội vàng bung dù, phủi tuyết bám trên người nàng xuống rồi cầm khăn tay lau nước mắt cho nàng "Phu nhân.." Đỗ Yểu Yểu hít hít cái mũi nhỏ nói "Ta không sao.." Hiện tại nàng chỉ cảm thấy lạnh, tuyết làm ướt chân tóc của Đỗ Yểu Yểu, hơi lạnh phả thẳng vào cổ, ngay cả tâm cũng lạnh như băng.
Bất lực, cô đơn, không nơi nương tựa.
Sau khi Đỗ Yểu Yểu quay về tiếp tục bị bệnh thêm mấy ngày.
Thân thể của nguyên chủ thực sự quá kém rồi.
Khi nàng đang cực kỳ đáng thương ngồi trên giường uống thuốc thì nhận được thư nhà từ Thanh Châụ Chuyện câu dẫn biểu ca quả thực không thể cứ như vậy lặn xuống được.
Cô cô của nguyên chủ nói hết mọi tội trạng của nàng cho phụ thân mẫu thân nàng biết.
Trong thư phụ thân nói nàng phải đến Vĩnh Ninh hầu phủ để tạ tội, nếu như không nghe lời thì bọn họ sẽ lập tức chặn hết tất cả nguồn thu nhập từ các cửa hàng của nàng.
Nguyên chủ tiêu tiền như nước, chìa khóa khố phòng Thẩm Giai còn chưa đưa đưa cho nàng, mỗi tháng định kỳ chỉ cấp cho nàng mấy chục lượng bạc.
Chỉ tiêu hàng ngày của Đỗ Tiêu Tiêu hoàn toàn phụ thuộc vào mấy cửa hàng ở kinh thành trong của hồi môn của mình.
Chưởng quầy quản lý cửa hàng đều là người từ Thanh Châu đến, hơn nữa nguyên chủ chỉ lo tiêu xài hoang phí chứ chưa bao giờ


⬅ Trước Tiếp ➡