⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Yên nhướng nhẹ đôi mày thanh tú, nụ cười thản nhiên nhưng lạnh lùng
“Cầu cái gì?”
“Cầu cô chơi tôi.”
Lâm Yên cong đuôi mắt, khẽ bật cười thành tiếng
“Có cầu chưa chắc có đáp. Mà tôi thì… không đáp.”
Nói rồi, cô xé nát bản hợp đồng, dằn từng mảnh vụn trước mặt Giang Vọng, miệng cười rạng rỡ
“Chúng ta chấm dứt tại đây. Từ nay đừng đưa người tới làm gì nữa. Mọi thứ đã thanh toán xong rồi.”
Lâm Yên đứng lên, xách túi, dẫm đôi giày da nhỏ, môi khẽ cong, tâm trạng nhẹ tênh như mây bay mà rời đi.
Giờ thì thỏa thuận đã chấm dứt, không biết trong lòng Giang Vọng có cảm thấy cả thế giới đang quay lưng với mình? Có cảm thấy nhân gian này thật tàn nhẫn? Có muốn “hắc hóa” không?
Giang Vọng quả thật đã “hắc hóa”... Nhưng không theo cái kiểu Lâm Yên nghĩ.
Đôi mắt đen nhánh của Giang Vọng lặng lẽ dõi theo bóng dáng Lâm Yên rời khỏi quán cà phê. Trong mắt, cảm xúc đậm đặc đến mức gần như phát bệnh.
Cô không muốn anh làm món đồ chơi của cô ư?
Vậy đổi lại…
Cô làm món đồ chơi của tôi, được không?
Biến cô thành “cún” của tôi…
Chỉ riêng tôi mới được chọc ghẹo… được chơi đùa với cô, được không?

Trường Đại học Kinh Bắc tổ chức cuộc thi vũ đạo dành cho tân sinh viên.
Lâm Yên đăng ký thi đấu cùng vài cô bạn thân xinh đẹp trong nhóm.
Trên sân khấu, dưới ánh đèn tụ quang, những thiếu nữ xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm, toàn thân phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt dịu dàng, tựa như đang phát sáng từ bên trong.
Khu vực cạnh sân khấu thưa người.
Một bóng dáng cao lớn đang tựa lưng vào thân cây. Nơi ấy có những tán cây dày rậm rạp che khuất, ánh đèn sân khấu không thể rọi tới, bóng tối bao trùm bốn phía. Giữa màn đêm ấy, đầu ngón tay thon dài của chàng trai lộ ra một chút đỏ rực, đặc biệt nổi bật.
“Lâm Yên đẹp thật đấy Vừa có tiền, vừa có sắc, lại còn biết nhảy Đúng chuẩn bạch phú mỹ Tớ thật sự muốn theo đuổi cô ấy ”
“Tớ cũng muốn theo đuổi… nhưng tớ nhát lắm, chỉ dám nghĩ thôi.”
“Người dũng cảm mới có quyền tận hưởng thế giới này. Tớ là kẻ gan to, lát nữa, sau khi Lâm Yên biểu diễn xong, tớ sẽ chạy đến tỏ tình với cô ấy ”
“Chúc cậu may mắn.”
Cuộc trò chuyện giữa hai nam sinh ấy, lọt rõ mồn một vào tai Giang Vọng.
Anh nhíu mày, nghiêng đầu nhìn về phía ánh sáng đường đi bên ngoài. Hai nam sinh đang đi sóng vai, trong tay một người còn ôm một bó hoa hồng to.
Chẳng cần đoán cũng biết, bó hoa đó là để tỏ tình với Lâm Yên.
Giang Vọng hít mạnh một hơi thuốc, sâu đến đau cả phổi, sau đó dập tắt điếu thuốc bằng đầu ngón tay.
Đôi mắt đen sâu hun hút của anh gắt gao dán chặt vào bó hoa hồng kia. Anh đứng thẳng dậy, sải bước nhanh tới chỗ hai nam sinh, không nói một lời, thẳng tay giật lấy bó hoa từ tay họ.
Anh mạnh tay ném bó hoa xuống đất, rồi giơ chân dẫm lên mấy lần, đạp nát từng đóa hồng đỏ rực xinh đẹp.
Nam sinh kia quay đầu lại, thấy cảnh đó thì lập tức nổi giận “Cậu làm cái gì vậy ?”
Giang Vọng hờ hững nhấc mí mắt lên, giọng lạnh như băng “Lâm Yên là của tôi. Cậu không được tỏ tình với cô ấy.”
Giang Vọng cao tới 1m90, so với nam sinh kia cao hơn gần hai cái đầụ Lúc này toàn thân anh lại tỏa ra khí thế dữ dằn, khiến hai người kia không dám tiến lại. Chỉ dám tức tối mắng một câu “đồ thần kinh”, rồi nhanh chóng rút lui.
Rất nhanh sau đó, buổi biểu diễn của Lâm Yên kết thúc. Cô chào khán giả, lui vào hậu trường.
Trong hậu trường có phòng thay đồ riêng. Lâm Yên bước vào một căn phòng, vừa đóng cửa lại thì bất ngờ bị một bàn tay to trắng lạnh, xương khớp rõ ràng chặn lại.
Cửa không thể khép lại.
Lâm Yên nhíu mày, ngước mắt nhìn lên, bắt gặp gương mặt âm trầm của Giang Vọng. Trong lòng cô lập tức dấy lên một cơn chấn động.
⬅ Trước Tiếp ➡