Lâm Ngọc Trúc không khỏi nghĩ đến, nếu như cô không đến, nguyên chủ thật sự bởi vì trận sốt kia mà qua đời, mẹ Lâm có khổ sở hay không.
Đáp án thật ra là đương nhiên, trên đời này cha mẹ có thể thật sự không quan tâm đến sống chết của con cái có thể có mấy người?
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu, sắp xếp lại tâm tình phức tạp nói không nên lời kia lại.
Thẳng thắn mà nói, cô chỉ là không thích cách giáo dục của cha Lâm mẹ Lâm đối với con cái thôi, bạn nói muốn cô thay nữ chính bên vực kẻ yếu ư?
Như vậy vấn đề liền đến, đổi lại là bạn, bạn muốn một người chiếm thân thể của bạn đi chống đối cha mẹ của bạn, làm cho gia đình bạn rối tung lên không?
Dưới cái nhìn của cô, mỗi người đều không có quyền thay người khác làm bất kỳ quyết định nào, bạn biết người khác nghĩ thế nào không, bạn cho rằng là làm chủ, báo thù cho cô ấy, thế nhưng phải hỏi xem cô ấy muốn bạn báo thù không?
Lâm Ngọc Trúc cảm thấy cô không có quyền thay nguyên chủ căm hận cha mẹ của cô ấy, khó mà nói trong lòng nguyên chủ chưa từng hận cha mẹ sinh cô ấy, nuôi cô ấy, cho dù là không hiểu sao bởi vì một trận phát sốt mà chết đi
Tựa như động đất ở Đường Sơn, cô con gái oán hận người mẹ như vậy nhưng cuối cùng không phải vẫn mềm lòng sao.
Cha mẹ ruột của Lâm Ngọc Trúc đã từng bị cha mẹ họ không quan tâm, trong lòng không phải là không oán trách.
Cũng mặc kệ ngoài miệng nói thế nào, mỗi lần đến trước mặt trưởng bối đều vô cùng hiếu thuận.
Thậm chí ngay cả nói cũng không phản bác ngay trước mặt nhưng có nghe hay không lại là một chuyện khác. Lúc người lớn bệnh chết đi, cha mẹ cô khóc đến chết đi sống lại.
Khi đó cô mới hiểu được cha mẹ khẩu thị tâm phi, ở trong lòng họ, việc cha mẹ không quan tâm yêu thương mình so với việc người thân chia lìa là việc không có ý nghĩa cỡ nào, tình yêu bọn họ dành cho cha mẹ chưa từng ít đi một phần.
Tam quan của người niên đại này không giống với cô
Bọn họ từ nhỏ đã thấm nhuần ý nghĩ nghiêng về ngu hiếu một chút, cho nên cô không thể thay nguyên chủ đi mở rộng chính nghĩa được
Lâm Ngọc Trúc mới đầu không biết nên dùng loại tâm tình nào đi đối mặt với cha Lâm mẹ Lâm, vốn dĩ cô muốn đến nông thôn, cầu về cầu, đường về đường, phần ai nấy sống.
Bây giờ trong lòng có chút do dự, không nói là hiếu thuận bọn họ hơn, nhưng cũng muốn thay nguyên chủ làm hết trách nhiệm, đừng cho cô ấy rơi vào cái danh bất hiếu, đây là chuyện duy nhất cô có thể làm chu toàn cho cô ấy.
Muốn nói thật tâm thật ý hiếu thuận, vậy cũng rất không có khả năng, dù sao cô đối với cha Lâm mẹ Lâm là thật sự không có tình cảm của bậc sinh thành.
Ân ân oán oán của nguyên chủ và cha mẹ là chuyện của bọn họ, không chừng trăm năm về sau cả nhà người ta ở trong lòng đất tính toán với mình thì sao, nói cho cùng cô cũng chỉ là một người ngoài.
Nghĩ rõ ràng những thứ này, tâm tình mê mang gần đây của Lâm Ngọc Trúc đột nhiên thanh tỉnh.
Làm rõ mạch suy nghĩ xong, cô cầm khăn mặt thô lỗ lau cánh tay, đột nhiên phát hiện dưới nách hình như có thứ gì đó.
Nhìn kỹ giống như là cái bớt, nhưng mấy ngày trước lúc mình mặc áo ba lỗ lau chùi rõ ràng không có, Lâm Ngọc Trúc lại xoa xoa, cái ấn ký màu đỏ này vẫn ở đó, cảm thấy kỳ quái, liền nghe đầu óc ong một tiếng.
Cô cảm giác toàn bộ cảnh vật trước mắt đều giống như hư ảo.
Chờ sau khi đầu óc tỉnh táo lại, Lâm Ngọc Trúc thở một hơi thật dài, có khoảnh khắc, cô cảm thấy cả người đều giống như nổ tung.
Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra nữa thì nghe đến bên tai truyền đến âm thanh tích tích.