Tâm hồng cúc bị vật màu tím đậm cắm vào, nếp gấp bị căng ra.
Huống Hàn Thần thoải mái thở dài.
Tay trái hắn nắm vòng eo mảnh mai của nữ tử, trong khi đó tay phải vẫn đang cầm Mặc Ngọc Địch thọc vào rút ra nhanh trong tiểu huyệt phía trước, làm chất lỏng bắn ra tung tóe.
Đầu Sở Nhược Đình sắp nổ tung.
Nàng cúi đầu, vừa lúc thấy được nhụy hoa dâm mĩ phun ra nuốt vào sáo ngọc đen sẫm, trong khi vật dữ tợn của Huống Hàn Thần đang cấm trong các huyệt, càng ngày càng mạnh. Cơn khoái cảm ập đến, Sở Nhược Đình không kìm được, rùng mình một cái lại thêm một lần tiết thân. Nàng cao trào xoắn chặt, Huống Hàn Thần không khỏi "rít" lên vì cực khoái, bỏ cánh mông nàng ra, ở thành ruột vô cùng chặt khít đưa đẩy lên.
Lúc bắt đầu, hắn còn bận tâm Sở Nhược Đình sợ đau, nhưng sau lại dần dần nếm được tư vị, liền không quan tâm được nhiều như vậy nữa, bụng dưới đập mạnh vào mật mông, tuyết đồn non mềm như đậu hủ trắng, run lên run
lên.
Sở Nhược Đình bị làm đến nỗi dưới thân căng trưởng, trước huyệt sau huyệt đều bị tắc không còn khe hở, nàng chỉ có thể nằm bò trên giường nức nở.
Huống Hàn Thần bị kích thích tình dục mênh mông sâu dưới đáy lòng, liền va chạm vào cơ thể nàng hết lần này đến lần khác, ngày càng càng mạnh hơn, thậm chí còn cảm nhận được Mặc Ngọc Địch cách một tầng thịt mỏng. Cứng rắn cào kéo thịt mềm, rút ra một chút, nếp gấp phẳng lặng của các huyệt cũng đi theo lồi ra, Huống Hàn Thần nhìn đến đỏ mắt, xoa nắn mềm mông bạch bạch bạch tốc độ nhanh hơn.
"Không cần! Không cần nữa!"
Sở Nhược Đình lung tung lắc đầu, xin tha.
Huống Hàn Thần càng làm mạnh hơn, nhiều lần chạm đến nơi sâu nhất của tràng đạo. Trước sau hai huyệt khoái cảm như cuồng phong gào thét mà đến, Sở Nhược Đình không thể ức chế, tiểu huyệt co rút lại, "phụt" tiếp tục phun ra âm thủy ấm nóng.
Nàng còn đang ở trong dư vị, cả người không ngừng run rẩy.
Huống Hàn Thần cũng không thể chịu đựng được nữa.
Hắn ôm chặt eo thon Sở Nhược Đình, giọt mồ hôi chảy qua gân xanh đang nổi trên trán, rên rĩ thở dốc thêm vài tiếng, bỗng cực đại quy đầu dùng trong chỗ sâu nhất trong các huyệt, bắn vào từng luồng bạch trọc.
Sở Nhược Đình vốn tưởng rằng Huống Hàn Thần đã thỏa mãn, không ngờ lại thấy hắn bỗng nhiên rút Mặc Ngọc Địch ra.
Hoa huyệt phía trước chợt lỏng, chọc đến Sở Nhược Đình nhẹ giọng mị kêu.
Huống Hàn Thần cười cười, nương theo ánh trăng nhìn chăm chú Mặc Ngọc Địch trong tay, thân sáo dính đầy dâm dịch, sáng lấp lánh. Không biết hắn nghĩ tới gì đó, trong mắt chuyển động, rút vật trong hậu huyệt Sở Nhược Đình ra, sau đó cổ tay vừa chuyển, lại nhét sáo ngọc vào.
Lỗ cúc bị cột lạnh chặn lại, lấp kín, làm một giọt dương tính cũng không rơi ra ngoài.
Sở Nhược Đình run rẩy hỏi: "Ngươi muốn làm gì? Mau.. Mau rút ra đi."
Huống Hàn Thần giơ tay cho mông vểnh của nàng một cái tát, "Gấp cái gì."
Sở Nhược Đình nghe vậy, nàng có dự cảm xấu.
Trăng lên giữa trời, ánh trăng trong veo tràn qua khung cửa sổ mang theo luồng gió mát tưới vào phòng đang tràn đầy xuân sắc.
Trên giường, nam nhân tinh tráng cưỡi trên người nữ tử trắng nõn mị hoặc, hung hãn rong ruổi, trong phòng tràn ngập một cổ hương khi tình dục, tiếng thở dốc dày đặc hỗn hợp với tiếng nữ tử thỉnh thoảng ư a.
Sở Nhược Đình chưa bao giờ nghĩ, đếm sẽ lâu sẽ dài như vậy.
Huống Hàn Thần phóng thích hai lần, còn không chịu buông tha nàng, đem nàng ấn trên giường, đè trên tường, ôm trên ghế. Tư thế gì cũng dùng qua. Hắn làm huyệt trước, liền đem sáo ngọc lắp các nàng; thao lộng các nàng, trước huyệt lại bị sáo ngọc chui vào, Sở Nhược Đình đã không nhớ rõ nàng tiết bao nhiêu lần, một đợt sóng triều cuối cùng lao tới, nàng vậy mà bị thao đến hôn mê.
Chờ nàng từ từ chuyển tỉnh, phát hiện mình khỏa thân nằm trong lòng Huống Hàn Thần, cúc huyệt cảm giác có dị vật, chắc là bản mạng pháp bảo Mặc Ngọc Địch của hắn.
Tóc dài của Huống Hàn Thần đã xõa ra, có vẻ như đang ngủ.
Ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu lên ngũ quan tuấn lãng, Sở Nhược Đình thậm chí có một loại ảo giác, bọn họ không phải kẻ thù, mà là một đối phu thê bình thường.
Sở Nhược Đình đè xuống ý nghĩ ngớ ngẩn này, trong mắt xoay tròn suy nghĩ làm cách nào để lòng bàn chân bội dầu, mau chóng thoát khỏi hắn, lại nghe Huống Hàn Thần ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Sao, muốn chạy?"
Hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm khuôn mặt có chút tái nhợt.
"Không dám." Sở Nhược Đình uể oải.
Huống Hàn Thần thuần thục vuốt ve từng tấc da thịt trên eo nàng, nhưng không tiến thêm một bước càn rỡ. Hắn như một người bằng hữu nói chuyện phiếm với nàng: "Ngươi nói cho ngươi giết nương người. Cha ngươi là ai?"
Sở Nhược Đình suy tư một chút nói, "Tông chủ Ngự Thú Tông ở Đông Tô, Sở Tân Thịnh."
Sở Tân Thịnh có tiếng là hoa hoa công tử, dưới gối con cái đông đảo, lại là cái họ Sở, dùng hắn tới đội nồi rất thích hợp. Còn nữa, Đông Tô cách Côn Nam xa vạn dặm, liền tính Huống Hàn Thần muốn đi chứng thực, kỵ phi mã cũng phải mất nửa tháng.
Nửa tháng này, cũng đủ để Sở Nhược Đình ném hắn ra.
Huống Hàn Thần cũng đã từng nghe nói đến Sở Tân Thịnh, hắn tò mò: "Sở Tông chủ tu vi ở Nguyên Anh, còn người chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, tính báo thù thế nào?"
Sở Nhược Đình trầm mặc.
Trong mắt Huống Hàn TỊ
Huống Hàn Thần, bộ dạng này của nàng là đang tự trách mình không có khả năng mà buồn tủi thất vọng.
Huống Hàn Thần thở dài, vỗ về eo nàng, giống như tình cờ nói: "Đi theo con đường chính đạo, tu luyện luôn chậm. Nếu không, người làm tà tu giống ta đi?"
Sở Nhược Đình nhịn không được phản bác hắn: "Mặc dù tốc độ tà ma ngoại đạo tu luyện mau thật, nhưng đã thương người một ngàn tự tổn hại tám trăm, càng đến lúc sau càng khó lĩnh hội. Sợ là tới Nguyên Anh kỳ, tu vi liền một bước khó đi!"
Huống Hàn Thần cười khẽ: "Chuyện này có liên quan gì, ít nhất đến lúc đó, kẻ thù đã bị ta giết chết."
Sở Nhược Đình cũng lười nói với hắn.
Huống Hàn Thần là một nhân vật phản diện mù quáng vì hận thù, trong mắt hắn không có gì ngoại trừ việc làm sao để Nam Cung Duẫn chết, huỷ diệt gia tộc Nam Cung, một ý tưởng gì khác cũng không có. Nhưng Sở Nhược Đình thì khác, khi cha mẹ nàng còn sống, họ kỳ vọng rất cao vào nàng, họ hy vọng nàng có thể tu luyện thành tiên. Bây giờ cha mẹ nàng đã chết, Sở Nhược Đình ngoài việc trả thù còn phải nỗ lực tu luyện, để an ủi linh hồn họ trên trời cao.
Huống Hàn Thần không tiếp tục ép Sở Nhược Đình ban ngày tuyên dâm.
Hắn còn có chuyện muốn làm.
Trước khi đi, Huống Hàn Thần lệnh Sở Nhược Đình ở trong phòng chờ hắn, sợ Sở Nhược Đình đào tẩu, hắn hạ một bùa Truy Tung trên cánh tay nàng.
Có bùa Truy Tung, chẳng sợ Sở Nhược Đình trốn sâu dưới lòng đất, hắn đào ba thước đất cũng có thể đào nàng
ra.
Sở Nhược Đình mặt xám như tro tàn, nhưng trước mắt nàng cũng không có cách nào.
Cũng may đêm qua thu thập không ít dương tinh Huống Hàn Thần, Sở Nhược Đình dứt khoát đả tọa tu luyện, một khắc không ngừng nâng cao bản thân.
Trong những ngày này, Huống Hàn Thần ban ngày không thấy bóng dáng, chỉ đợi đến đêm khuya mới leo cửa sổ bước vào, lột quần áo Sở Nhược Đình một cái tinh quang, thao lộng một hồi. Sở Nhược Đình mấy lần tu luyện bị hắn cắt ngang, trong lòng có giận, lại không dám nói, còn phải dùng hết khả năng của mình để hắn thao cái tận hứng. Bị hắn thao mệt, Sở Nhược Đình đám nhẹ vào ngực hắn, trong m
Huống Hàn Thần bị hống cao hứng, chủ động thổi sáo cho nàng nghe. Sở Nhược Đình không ngờ mình cũng rất thông âm luật, nghe hắn thổi hai lần, nàng cũng học thuộc xong.
"Ngươi rất thông minh, có muốn học thêm một khúc nữa không?"
"Muốn a." Sở Nhược Đình vui vẻ đáp ứng.
Huống Hàn Thần đặt cây sáo lên bàn, giơ tay nới lỏng lưng quần, dương cụ ngạo kiều vừa cứng vừa dài "Bang" đập vào má Sở Nhược Đình.
Sở Nhược Đình che lại má trái: "..."
Lại là một đêm tình nồng ân ái, mây mưa Vu Sơn.
Tới hừng đông, Sở Nhược Đình chủ động từ trên giường đứng lên, giúp Huống Hàn Thần mặc quần áo buộc đai lưng, động tác tự nhiên uyển chuyển.
Huống Hàn Thần nhìn chằm chằm nàng, nàng liền hơi nghiêng sườn mặt, hai má khó nén ửng đỏ cười thẹn thùng.
"Tuy không biết người ra ngoài làm gì, nhưng.. Cẩn thận chút." Sở Nhược Đình giúp hắn vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo, dịu dàng dặn dò.
Lòng Huống Hàn Thần hơi ấm.
Hắn dùng một tay ôm Sở Nhược Đình vào lòng, cúi đầu mút hôn môi đỏ của nàng, cười nói: "Đã biết, ngoan hoãn chờ ta trở lại, chờ ta làm xong chuyện này, ta sẽ đưa người đến một nơi."
Sở Nhược Đình hôn lại hắn, đôi tay cũng vòng qua ôm hắn, nhẹ nhàng gật đầu.
Nội tâm và thân thể Huống Hàn Thần đều đạt được thỏa mãn cực đại.
Tiểu dã miêu tính kế hắn, ngắn ngủn mấy ngày, xem ra đã bị hắn chinh phục.
Sau khi Huống Hàn Thần giống như ngày thường rời đi, Sở Nhược Đình đầy mặt ôn nhu lập tức hóa thành lạnh nhạt.
Nàng lấy hết tất cả đồ vật giá trị Huống Hàn Thần lưu lại trong phòng, toàn bộ nhét vào túi trữ vật, lấy ra một con dao găm mỏng như cánh ve, để lên cánh tay trái.
Nơi có một điểm chu sa, đúng là bùa Truy Tung Huống Hàn Thần để lại trong cơ thể nàng.
Đêm qua Sở Nhược Đình giao hoan với Huống Hàn Thần, dưới sự trợ giúp của K Mị Thánh Quyết ) , tu vi đã đạt tới Trúc Cơ tầng ba. Nàng còn muốn đi vào bí cảnh Linh Chân, không thể cứ tiếp tục cấm luyến với Huống Hàn Thần!
"Huống Hàn Thần a Huống Hàn Thần, người thật sự cho rằng một lá bùa Truy Tung là có thể giữ được ta?"
Sở Nhược Đình nhét khăn vào miệng cắn chặt, sau đó cầm dao găm vô cùng sắc bén lên, trong lòng đến một hai ba, ra sức chui vào cánh tay!
Xuy --
Một dòng máu đỏ bắt mắt bắn lên tường.
Vũ khí sắc bén cọ xát vào xương thịt, đau nhức làm cho trước mắt Sở Nhược Đình từng đợt biến thành màu đen. Nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, đem bùa Truy Tung dính với máu thịt, cứ thế xẻo ra!
"Thành!"
Sắc mặt Sở Nhược Đình tái nhợt, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý.
Nàng xử lí tốt miệng vết thương quấn ba vòng, ăn Dịch Dung Đan đã chuẩn bị từ trước vào, vội vàng chạy đi.