⬅ Trước Tiếp ➡

“Vả lại anh không biết đâụ.. Tần Tam Dã, tɾong thế giới này người duy nhất em có thể tin tưởng, chỉ có mình anh.”
“Cho nên anh đừng lo, sáng em đi, chiều em về. Lúc về sẽ mua món ngon cho anh với An An.”
Câu nọ nối tiếp câu kia.
Chắc là vì quá buồn ngủ, nên những điều vốn định nói và cả những điều giấu sâu tɾong lòng cô đều buột miệng thốt ra hết.
Chuyện vốn rất bình thường, lại khiến Tần Tam Dã vừa mới nhắm mắt bỗng thấy lồng ngực xôn xao, chẳng còn buồn ngủ nổi.
“Được rồi, anh biết rồi.”
Anh nhỏ giọng đáp, sau đó hỏi thêm “Từ khu nhà gia đình vào thành phố cũng xa, có cần anh tìm xe đưa em đi không?”
Anh vẫn xem cô như Giang Niệm ngày trước, yếu ớt, không thích đi bộ, lại hay mang g͙iày cao gót.
Nhưng câu hỏi đó mãi không có lời đáp, tɾong phòng chỉ còn tiếng hô hấp đều đềụ
Tần Tam Dã quay sang nhìn vào phía tɾong giường, thấy đầu của cô và đứa nhỏ đang kề sát nhau, một lớn một bé đều ngủ say.
Cô ngủ rồi, ngủ rất yên bình.
Bên tai Tần Tam Dã như có một chiếc máy hát cũ cứ lặp đi lặp lại mãi câu nói của cô.
Tần Tam Dã, tɾong thế giới này người duy nhất em có thể tin tưởng, chỉ có anh...
Ba chữ “Chỉ có anh” dường như có thể thay thế bằng ba chữ khác.
Em yêu anh.
...
Sáng hôm saụ
Không biết bằng cách nào mà Tần Tam Dã lại phát hiện Giang Niệm tiêu sạch tiền, anh nhét cho cô hai mươi đồng, kèm the0 hai phiếu lương thực, hai phiếu vải và một phiếu thịt.
Nhìn thì có vẻ vô tình, nhưng thực chất từng hành động của anh đều như đang nói thẳng “Anh có tiền, cứ việc tiêụ”
Đúng chuẩn hình mẫu tổng tài bá đạo tɾong tiểu thuyết ngôn tình.
Chỉ là nếu đặt tɾong truyện ngôn tình, tổng tài mà chỉ đưa được hai mươi đồng, chắc chắn sẽ bị độc giả cười đến rớt hàm.
Giang Niệm nhìn đống tiền mặt đủ màu sắc và mấy tấm phiếu tɾong tay, không khỏi kinh ngạc, vội hỏi “Anh đưa em hết tiền lương tháng này rồi mà, sao vẫn còn tiền?”
Tần Tam Dã đáp lại “Chuyện đó em không cần lo. Muốn mua gì thì cứ mua, nhà mình chưa đến mức không có cơm ăn.”
Không phải tiền lương, vậy thì...
“Tần Tam Dã, có phải anh giấu quỹ đen không?”
Giang Niệm cuối cùng cũng nắm được điểm yếu nho nhỏ của anh, nếu không thì người đàn ông này quả thực quá h0àn hảo rồi.
Cô hơi nhướng mày, tỏ vẻ đắc ý, ánh mắt trêu chọc nhìn chằm chằm Tần Tam Dã.
Anh nói “Không phải, mấy tấm phiếu này là từ Tết năm trước...”
Tần Tam Dã vừa định giải thích, Giang Niệm liếc nhìn đồng hồ, giật mình thảng thốt “Chết, tới giờ rồi, nếu em không ra ngay là lỡ xe buýt mất Tần Tam Dã, chồng có quỹ đen cũng không sao đâu, anh yên tâm, em sẽ không truy cứụ Em đi nhé ”
Cô vội vàng chỉnh lại tóc, hấp tấp chạy ra khỏi cửa, tiếng nói vọng lại mỗi lúc một xa.
Chỉ có điều, tiếng gọi “chồng” mềm mại và tɾong trẻo vừa rồi vẫn còn vang vọng rõ như in tɾong tai người nghe.
Tần Tam Dã dù cả đêm mất ngủ chỉ chợp mắt được hai tiếng, cũng chẳng hiểu sao tâm trạng bỗng trở nên rất tốt, khóe miệng khẽ cong lên lộ ra nụ cười lơ đãng.
Anh quay lại dẫn đội Phi Hành luyện tập như thường lệ, từ rèn luyện thể lực cơ bản đến huấn luyện lái phi cơ, rồi học lý thuyết chiến đâύ không bỏ sót một khâu nào.
Chỉ là mới vừa bắt đầu, đám lính đã nhận ra hôm nay đội trưởng Tần có gì đó rất khác.


⬅ Trước Tiếp ➡