Chương 48
Người đàn ông này sao lại cứng đầu như đá, lạnh lẽo cứng nhắc đến vậy?
Cô thật lòng như thế lại bị phớt lờ không thương tiếc.
Thật tức chết mà
“Hừ.”
Giang Niệm tức tối phồng má, chẳng buồn ăn nữa, quay mặt sang chăm sóc Tiểu An Bảo, không thèm liếc nhìn Tần Tam Dã.
Con gái mềm mại thơm tho, dễ chịu hơn người đàn ông cứng nhắc kia gấp vạn lần.
Giang Niệm kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho Tiểu An Bảo.
Tần Tam Dã nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Giang Niệm, cảm nhận được cơn giận dỗi dịu dàng toát ra từ cô, y hệt như khi Tiểu An Bảo làm nũng.
Có chút đáng yêụ
Khóe miệng anh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cứ thế cong lên thật rõ, anh hỏi “Chỗ mì còn lại em không ăn nữa à?”
“Không ăn ”
Tức đến no rồi, còn ăn gì nữa.
Giang Niệm đáp gọn lỏn, không buồn quay đầu lại.
Ngay sau đó cô nghe thấy tiếng bát đũa lách cách, đuôi mắt không nhịn được mà liếc sang. Thấy Tần Tam Dã giống hệt như tối qua, đem chỗ mì cô để lại đổ hết vào bát mình rồi ăn sạch trong vài ba đũa lớn.
Giang Niệm lặng lẽ nhìn mấy lần rồi thu ánh mắt về, trong lòng vẫn thấy nghèn nghẹn.
Bất chợt một giọng nam trầm thấp, khàn khàn vang lên bên tai cô “A Niệm, cuộc sống là từng ngày, những ngày sau này của chúng ta còn dài lắm.”
Dài lắm, là kiểu dài đến suốt đời ấy.
Dù sao anh cũng sẽ không buông tay.
Giang Niệm hơi sững người, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra ý trong lời Tần Tam Dã.
Một số chuyện thay vì nói lời hay, thà cứ thực tâm mà sống còn hơn. Tần Tam Dã không phải hoàn toàn không tin lời cô, ít nhiều cũng đã dao động.
Nỗi uất ức nghẹn trong lồng ngực Giang Niệm, chỉ trong một câu nói của anh liền tan biến như khói mây.
“Mẹ ơi... cháo... cháo...”
“Được rồi, mẹ đút con ăn đây.”
Tiểu An Bảo cất tiếng réo gọi, giọng non nớt khẩn thiết như đang kêu đói. Giang Niệm vội hoàn hồn, tiếp tục đút từng muỗng cháo cho con gái.
Tần Tam Dã đã ăn xong từ lâu, yên lặng ngồi bên cạnh lặng lẽ dõi theo hình ảnh ấy.
Ánh mắt lạnh lùng trong đôi con ngươi đen tuyền dần biến mất, thay vào đó là sự chăm chú, dịu dàng khi nhìn về phía Giang Niệm.
Cô vẫn nghiêng người về phía Tiểu An Bảo, chiếc cổ thon khẽ cúi xuống để lộ làn da trắng ngần cùng một sợi dây đỏ sẫm nằm sát cơ thể.
Tần Tam Dã thuộc lòng từng đường nét trên cơ thể cô, biết rõ làn da cô nhạy cảm, trước nay chưa từng đeo bất kỳ món trang sức nào.
Sợi dây đỏ này là mới có, kiểu thắt nút lại vô cùng quen mắt.
Tần Tam Dã lập tức nhớ đến mặt ngọc kia “Em đang đeo miếng ngọc của An An à?”
Giang Niệm bị ánh nhìn cháy bỏng của anh chiếu đến nỗi cổ cũng nóng lên, làn da thoáng ửng hồng.
Đã bị phát hiện, cô cũng không giấu giếm nữa.
Cô đưa tay chạm vào sợi dây đỏ, khẽ gật đầu rồi quay lại nhìn anh.
“Ừ, em thấy nó đẹp nên đeo thôi. Không được à?”
Cô hỏi một cách thẳng thắn và chân thành, đôi mắt sáng lấp lánh lại khiến Tần Tam Dã ngẩn người trong chốc lát, sau đó dời ánh mắt đi.
Im lặng giây lát, anh lẩm bẩm bằng giọng rất nhẹ “Miếng ngọc đó vốn là để cho em.”
Đó là vật truyền đời của nhà họ Tần, dành riêng cho con dâụ
Hồi mới kết hôn Tần Tam Dã đã từng đưa cho Giang Niệm một lần, chỉ là khi đó cô chẳng mấy để tâm đến thứ đồ nhỏ bé này.
Liếc nhìn một cái rồi chê bai, tiện tay ném vào góc phòng.
Chuyện ấy có lẽ Giang Niệm đã quên rồi, nên mới có vẻ bối rối như hôm nay.