Tư Nguyên đang sa lưới chìm đắm trong dục vọng, lúc này tựa như vừa bừng tỉnh từ trong mộng, đáy mắt đỏ sậm bị dục vọng chi phối, còn chưa kịp phản ứng đã bắt gặp Lâm Du quần áo hỗn độn, hai tay ôm chặt chính mình, cái gì cũng không thể che đậy, hai luồng trắng nõn đầy đặn càng bị đè ép tạo thành khe rãnh thật sâu.
Sau khi nhìn cô hoảng loạn chạy lên lầu, hoàn toàn biến mất trước mặt mình, Tư Nguyên cố gắng xua đuổi hình ảnh hai luồng nhũ thịt cùng đầu vú phấn hồng lộ ra sau những kẽ tay ra khỏi đầu mình. Ý thức được chính mình đã làm ra chuyện gì, Tư Nguyên hung hăng vò đầu bứt tai, ngoại trừ cảm giác chột dạ, có lỗi với An Nhiễm, hắn càng lo lắng cho Lâm Du nhiều hơn. Vừa rồi cô giống như một con thỏ bị doạ đến chấn kinh, chạy về hang ổ an toàn của mình, rốt cuộc cô vẫn yếu ớt nhu nhược đến vậy.
Sau khi Lâm Du trở lại phòng mình, liền buông tay, biểu tình hoảng loạn trên mặt cũng biến thành hư không, nàng đi đến trước gương to, mơn trớn một lát liền để lại vệt đỏ trên hai vú kiều nộn, đáy mắt hứng thú phản chiếu trong gương, khiến gương mặt ôn nhu nhiễm lên một tia kiều mị.
Sau khi nàng trốn lên phòng, Tư Nguyên cũng đi lên lầu, bồi hồi đứng ở trước cửa phòng Lâm Du một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn không gõ cửa, chỉ mang theo tâm tình phức tạp trở về phòng mình.
Hôm qua cũng là ngày nghỉ cuối cùng, hôm nay trường học đã khai giảng, Lâm Du và Tư Nguyên đang ăn bánh mì nướng trước mặt, trùng hợp, hai người đồng thời đều muốn lấy thêm một ít mứt trái cây, ngón tay cả hai lại vô tình đụng phải nhau, hai người cùng lúc giương mắt nhìn, tầm mắt vô tình hữu ý chạm vào nhau, lại nhanh chóng tránh đi, cũng không còn ai dám đụng lọ mứt trái cây kia nữa, bầu không khí trong phòng ăn lại càng thêm trầm mặc.
Hôm nay là lần đầu tiên Lâm Du đến trường mới, nàng đã thay vào bộ đồng phục vừa được nhận mấy ngày trước, tóc nâu dài nhu thuận buông xoã, nàng cũng không hề đeo thêm bất kì loại trang sức gì, lúc này dáng vẻ cúi đầu an tĩnh ăn cơm trông thật hiền dịu ôn nhu, lại thêm vành tai đỏ hồng càng khiến nàng thêm muôn vàn phong tình.
Tư Nguyên chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, bạn gái, phản kháng, tự tôn hoàn toàn bị vứt ra sau đầu, trong tâm trí chỉ còn lại duy nhất một mình Lâm Du.
Hắn muốn mở miệng nói gì đó, nhưng Lâm Du nào có thể cho hắn cơ hội, nếu nội tâm giãy giụa dễ dàng được cởi bỏ như thế, sao có thể khiến người khắc sâu ký ức.
Lâm Du trầm mặc bước ra khỏi cửa, nhìn thấy tài xế giúp mình mở cửa sau, cô đúng mực khẽ tươi cười nói lời cảm ơn, sau đó liền im lặng nép sâu vào trong góc phải xe, đôi tay gắt gao nắm lấy quai đeo ba lô ở trên đùi, tỏ rõ nội tâm bất an của mình.
Sau khi Tư Nguyên lên xe, vì bọn họ đã thân thiết mấy ngày nay, liền theo bản năng muốn lại gần cô, nhưng mới vừa định tiến đến, liền phát hiện sắc mặt cô tuy vẫn trầm mặc như cũ, nhưng toàn bộ cơ thể đều căng chặt, đầu ngón tay vì nắm chặt mà trắng bệch, vô thức để lộ tâm tình khẩn trương của chủ nhân
Hắn ngẩn ra một lúc, lại thật nhanh lơ đãng kéo ra khoảng cách, ngồi sâu vào góc trái. Khoảng trống giữa bọn họ cũng đủ ngồi thêm hai người, Tư Nguyên thấy cô lặng lẽ thả lỏng cơ thể, trong lòng bất đắc dĩ cười khổ.