⬅ Trước Tiếp ➡
An Nhiễm miễn cưỡng cười, để Tư Nguyên giúp mình giảng đề. Từ sau khi Lâm Du và Tư Nguyên vượt qua giới hạn làm tình, Lâm Du thường lôi kéo Tư Nguyên cùng nhau “Bù đắp” cho An Nhiễm, Tư Nguyên không kiên nhẫn giảng bài lại, vì Lâm Du yêu cầu bất hắn mới đắc dĩ ở lại. Bây giờ càng là bất mãn cô ta cố ý gọi Chu Minh đến, mơ tưởng đến Lâm Du, châm chọc nói
“Cô không phải cũng mời đến học bá tiếng tăm lừng lẫy sao? Như thế nào không để hắn giảng bài giúp?
Giọng điệu của hắn không đúng lắm, Chu Minh chỉ cho rằng hắn đang ghen tị, cũng xấu hổ không nói gì, Lâm Du làm lơ bầu không khí cổ quái, nhìn An Nhiễm duỗi tay cười nói.
“Mình giúp cậu giảng nhé”
An Nhiễm liền gở ra tay nàng, ngữ khí cứng ngắt nói.
“Không cần”.
Tư Nguyên lập tức kéo cánh tay Lâm Du bị nắm đến đỏ hồng, trừng mắt giận dữ với An Nhiễm
“Em làm cái gì vậy? Mau xin lỗi Lâm Du!”
An Nhiễm cũng trừng mắt đáp lại Tư Nguyên
“Không!”
Điều này càng khiến Tư Nguyên dứt khoát kéo Lâm Du rời khỏi, Chu Minh bây giờ mới kịp phản ứng theo bản năng nhìn về phía An Nhiễm, lại thấy sắc mặt An Nhiễm vặn vẹo nhìn chằm chằm bóng dáng bọn họ rời đi, yên lặng không nói. Cô như vậy khiến Chu Minh trong lòng khắt sâu đến xa lạ thực.
Bên kia Tự Nguyên kéo Lâm Du đến một một nơi vắng vẻ, nhìn Lâm Du nói
ắp cưới quang minh chính đại, ở bên nhau
“Anh sẽ chia tay với cô ta, Lâm Du, chúng ta vốn dĩ chính là vợ chồn không tốt sao?
Hiện tại chia tay, An Nhiễm chính là một kẻ bị hại, hoàn toàn vô tội, khó bảo đảm về sau sẽ không trở thành nốt chu sa, Lâm Du chỉ xem nhẹ tiếp lời hắn, nước mắt rơi xuống.
“Cậu đã thương tổn tôi, chẳng lẽ còn muốn làm tổn thương đến cô ấy sao? Là chúng ta thực có lỗi với nàng”
Tư Nguyên hiện tại tâm can gì cũng đều đặt trên người Lâm Du, nghe được nàng chất vấn, đối với nàng chỉ còn lại đau lòng cùng áy náy, nàng rõ ràng cũng là người bị hại, nhưng lại vì sai lầm của hắn mà lưng đeo bao nhiêu thống khổ áp lực, càng kiến hắn không ngừng ôn nhu an ủi.
“Em đừng khóc, để anh nghĩ cách được không, em không muốn tổn thương cô ta, nhưng cô ta lại đối với em như vậy, em chính là quá tốt.”
Dứt lời hắn lại cảm thấy may mắn, may mắn là Lâm Du thiện lương mềm lòng, chính mình cũng ti tiện lợi dụng điểm này của nàng... Trong lúc nhất thời đối với nàng càng thêm thương tiếc.
Lâm Du thuận thế thu lại nước mắt, cùng Tư Nguyên trở về.
Ngày hôm sau An Nhiễm khắc chế cảm xúc của bản thân, tìm đến Lâm Du xin lỗi.
“Ngày hôm qua thực xin lỗi, tôi không phải cố ý”
Lâm Du nhẹ nhàng giữ chặt Tư Nguyên còn đang muốn nói gì đó, ôn nhu nói:
“Không sao, kỳ thật cũng không có gì, đều do Tư Nguyên chuyện bé xé to” dứt lời oán trách nhìn Tư Nguyên liếc mắt một cái.
Tư Nguyên đưng bên cạnh nhìn, chỉ cảm thấy cả người đều nóng như lửa đốt, từ khi hắn tổn thương nàng, nàng ở trước mặt hắn cũng không thể hiện thái độ mắng yêu đánh yêu của một cô gái nhỏ như vậy, lập tức nghe theo lời nàng, sủng nịch nói
“Đúng vậy, đều là anh sai!”
Nhìn hai người không coi ai ra gì, liếc mắt đưa tình, An Nhiễm miễn cưỡng nói với Lâm Du.
“Lâm Du, tôi muốn nói chuyện riêng với cậu một lát, có thể chứ?”
Lâm Du vui vẻ đồng ý, đi phía trước lại nhìn Tư Nguyên liếc mắt một cái.
Vốn là lo lắng tùy tiện An Nhiễm sẽ làm hại đến một người yếu mềm như Lâm Du, Tư Nguyên càng phải lặng lẽ theo sau bọn họ. Nắp ở một nơi cách các nàng không quá xa, với khoảng cách này, có thể thất các nàng lại không nghe được các nàng đang nói cái gì.
⬅ Trước Tiếp ➡