Chương 8
Thanh Như là nha hoàn nguyên chủ mang đến từ trong phủ. Lúc này hốc mắt nàng đỏ bừng, thấy cô tỉnh lại, vội vội vàng vàng bước tới.
"Tiểu thư, bọn họ đúng là khinh người quá đáng."
Lê Viện nhìn Thanh Như, vẻ mặt mờ mịt.
"Thanh Như, làm sao vậy?"
"Tiểu thư, người biết không..."
"Gia." Ngoài cửa truyền đến thanh âm của tỳ nữ hành lễ.
Thanh Như lau nước mắt, nghiêng người hành lễ với nam nhân vừa bước vào "Gia."
"Ngươi lui xuống đi " Sắc mặt Trần Dịch Sâm phức tạp nhìn nữ nhân ngồi trên giường.
Thanh Như há miệng, nhưng cuối cùng vẫn cúi người, lui ra khỏi phòng.
Lê Viện nhìn vẻ mặt của hắn, biết ngay là " sự việc đã bại lộ ".
"Nàng không có gì muốn nói sao?" Trần Dịch Sâm nâng cằm cô lên, đôi mắt sắc bén nhìn cô.
Lê Viện rũ mắt, né tránh ánh mắt hắn.
"Ta không có gì để nói."
"Bản tướng quân ta ghét nhất chính là bị người khác lừa gạt. Nhưng với nàng, ta cho nàng một cơ hội nữa để giải thích."
Dù sao Trần Dịch Sâm cũng là người bước ra từ trên chiến trường xương máu, toàn thân mang theo mười phần khí thế, cho dù đã bị áp chế xuống, nhưng vẫn đằng đằng sát khí.
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
"Chẳng phải chàng đã biết rồi sao?" Lê Viện ngẩng đầu, quật cường nhìn hắn. "Ta còn có gì để nói đây?"
Trần Dịch Sâm buông cô ra, nhíu mày.
"Vậy tại sao đêm qua không nói?"
"Ta..." Lê Viện nắm chặt khăn tay, sắc mặt ửng đỏ. "Nghĩ đó là mơ."
"Hửm?" Trần Dịch Sâm nhướng mày.
"Ta... Ta cho rằng đó là một giấc mơ, cũng không muốn tỉnh lại. Cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã do người lớn an bài, đính hôn từ trong bụng mẹ gì gì đó, ta nào có quyền làm chủ? Khi nhìn thấy phu quân, ta cứ nghĩ là mình đang mơ, một giấc mơ đẹp nhất. Ta thật sự không dám tỉnh dậy..."
Trần Dịch Sâm như có điều suy nghĩ về lời nói của cô, lại nhìn đến vẻ mặt thẹn thùng của nữ nhân, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin tưởng.
"Nàng..."
Ý tứ đó có nghĩa là... So với gả cho Trần Dịch Bắc, người nàng thật sự muốn gả chính là hắn sao?
Bởi vì quá tốt đẹp, nàng tưởng mình đang mơ, cả người như rơi vào trong sương mù?
Lê Viện đã sớm biết tỉnh lại sẽ phải đối mặt với chuyện gì. Dù sao thì vấn đề này cũng không có khả năng giấu giấu diếm diếm. Sớm muộn gì rồi cũng sẽ đến thời điểm chân tướng trồi lên trên mặt nước.
Mà Trần Dịch Sâm và Trần Dịch Bắc lớn lên khác nhau một trời một vực như vậy, những người khác thì không nói, với tư cách là tân nương tử " Nguyễn Vũ Phỉ " không có khả năng không biết người mình gả đến là ai. Hai tân lang Trần gia một văn một võ, mà trên mặt Trần Dịch Bắc lại không có vết sẹo, có thể phân biệt người này người kia rất rõ ràng.
Bởi vậy, đến lúc sự việc bại lộ rồi, Lê Viện sẽ bị Trần Dịch Sâm chất vấn. Cô phải khiến cho hắn tin tưởng người mình thật sự muốn gả chính là hắn, cho nên hiện tại mới đâm lao phải theo lao.
"Phu quân còn gì muốn hỏi nữa không? Nếu không có, bây giờ ta muốn đi thu dọn đồ đạc."
"Thu dọn đồ đạc làm gì?" Giọng điệu của Trần Dịch Sâm phức tạp.
"Người phu quân vốn cưới phải là đệ nhất mỹ nhân kinh thành Đường tiểu thư, ta lại không phải. Bây giờ chuyện đã thành ra như vậy, đương nhiên là ta phải về nhà." Dứt lời, nước mắt rấm rứt tuôn ra.
"Nàng đã là người của ta, bây giờ trở về, về sau định làm như thế nào?" Trong lòng Trần Dịch Sâm không thoải mái.
Nghĩ đến về sau nàng còn phải gả cho nam nhân khác, vô duyên vô cớ cảm thấy bực bội.