⬅ Trước Tiếp ➡

"Ngày mai anh ấy muốn tớ đi tham gia tiệc rượu cùng anh ấy, phiền nhất là loại tiệc rượu này, phải tươi cười với bất kỳ ai dù cậu có quen hay không, phải đi giày cao gót mười phân, chỉ một buổi tiệc mà chân tớ đã đau muốn chết." Tô Lam cau mày đáp.
"Nếu là buổi tiệc quan trọng thì cậu nhất định phải tham gia, còn nếu là buổi tiệc có thể đến hoặc không thì cậu không cần ép bản thân phải đi." Kiều Tâm nói.
Tô Lam nói "Anh ấy bảo là tiệc rượu do Chính phủ tổ chức mỗi năm một lần ở Giang Châu, còn phải bình chọn mười người xuất sắc trong giới kinh doanh, nghe nói người nổi tiếng trong giới kinh doanh Giang Châu đều phải đến."
Nghe vậy, Kiều Tâm bỗng phấn chấn hẳn lên "Tiệc rượu như thế này, cậu nhất định phải đi cùng nhà tư bản rồi "
"Anh ấy nói bọn tớ sắp kết hôn, có rất nhiều người muốn làm quen với tớ." Tô Lam lắc đầu cười nói.
"Cậu nhất định phải đi, hơn nữa còn phải ăn mặc cho thật đẹp Cậu có biết người đàn ông như nhà tư bản có bao nhiêu người phụ nữ muốn bám lấy không? Cậu phải đi khẳng định chủ quyền, để đám phụ nữ đó thấy các cậu mặn nồng đến mức nào, về sau đừng làm trái ý nhà tư bản nữa " Kiều Tâm nói.
Nghe vậy, Tô Lam chỉ cười "Chắc không nghiêm trọng như cậu nói đâu nhỉ?"
"Có, quá nghiêm trọng." Kiều Tâm gật gật đầụ
Tô Lam cúi đầu nghĩ, đã quyết định đi rồi, cũng không thể làm mất mặt Quan Triều Viễn, chắc có nhiều người muốn gặp mình thật.
"Vậy tan làm cậu đi mua một bộ quần áo phù hợp với mình nhé." Tô Lam nói.
"Chuyện này thì được, nhưng mua xong cậu phải mời mình ăn cơm." Kiều Tâm nhoài người trên bàn, cười nói.
"Không thành vấn đề, thẻ phụ của nhà tư bản ở chỗ mình." Tô Lam giơ ví tiền trong tay lên.
Sáu rưỡi tối ngày hôm sau, Quan Triều Viễn mặc bộ vest màu đen đi qua đi lại trong phòng khách hai lượt, anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, bất giác hơi cau mày.
"Được chưa vậy? Sắp muộn rồi " Quan Triều Viễn đứng ở đầu cầu thang hét lên.
"Đợi thêm hai phút, sắp xong rồi." Tô Lam ở trên lầu hét xuống.
Lúc này Minh An đang nhoài người trên bàn trong phòng khách vẽ tranh bỗng ngẩng đầu nói một câu "Phụ nữ đúng là phiền phức "
Nghe vậy, Quan Triều Viễn quay đầu lại nhìn, khóe môi cong lên "Con thì biết gì? Nhóc con."
Minh An lại gân cổ lên nói "Sao con không hiểu? Trước khi ra ngoài phụ nữ đều phải trang điểm, sấy tóc, nhìn xem mặc đồ gì đẹp, tóm lại là phiền chết được "
"Nhóc con, đợi sau này con có bạn gái rồi cũng phải ngoan ngoãn chờ đợi như ba thôi." Khóe môi Quan Triều Viễn hơi cong lên.
"Lớn lên con sẽ tìm một người phụ nữ không trang điểm " Minh An bỗng nói.
Nghe vậy, Quan Triều Viễn cau mày.
Minh An nói tiếp "Con ghét nhất là phụ nữ trang điểm, ma lem lại biến thành tiên nữ, tẩy trang là không nhận ra nữa, đẹp tự nhiên vẫn thích hơn "
Nói xong, Minh An cúi đầu vẽ tranh tiếp.
Quan Triều Viễn lắc đầu cười.
Lúc này, bên tai bỗng truyền đến tiếng giày cao gót chạm xuống mặt đất.
Quan Triều Viễn ngoảnh đầu lại, thấy một người phụ nữ đẹp khiến người ta phải trầm trồ đang bước xuống cầu thang.
Cô mặc một chiếc váy trễ vai dài màu đen đính ngọc trai, thiết kế che eo che cánh tay cũng được coi là hợp phép tắc, không hở hang chút nào, Quan Triều Viễn rất hài lòng.
Mái tóc dài của cô được búi thấp, gương mặt trang điểm nhẹ, trên tay cô cầm một chiếc túi xách màu bạc, chân cô đi một đôi cao gót màu đen, đường cong trên người cô hiện ra đầy hoàn hảo.
"Sao vậy?" Tô Lam đi đến trước mặt Quan Triều Viễn.


⬅ Trước Tiếp ➡