Chương 31
Rõ ràng là chồng cũ cũng chẳng có tình cảm gì với cô, nhưng vì bị cắm sừng nên mới ép người ta vào đường cùng. Đây chính là thói hư tật xấu của đàn ông.
"Sao cô ta lại tới đây?"
Mặc Thành là một dự án phim lớn, người đảm nhiệm vai nam chính là một ảnh đế, nữ chính cũng là một tiểu hoa đán đang hot. Hôm nay mở máy chủ yếu là thử cast vai phụ.
Những người này đều là nhân vật có tên tuổi trong giới giải trí. Ngược lại, "Phó Lâm Lâm" là ảnh hậu một thời không đáng được nhắc đến. Nhưng vì đang ở chốn đông người, cũng không thể phủ nhận đối phương là tiền bối, nên bọn họ cũng không dám ngoài mặt lỗ mãng. Nếu như xui xẻo bị đám cẩu phóng viên kia rờ tới, lòi ra thanh danh "bất kính với tiền bối" thì chỉ có nước ăn cám.
"Người tiếp theo." Phía trước là mười mấy người đã thử vai, rốt cuộc cũng đến lượt Lê Viện.
Lê Viện đi vào trong ánh mắt lo lắng của Chu Xảo Huệ.
Vừa mới bước vào cửa, vài đôi mắt đã lập tức nhìn qua.
"Cô ta tới đây làm gì?" Trong đó có một người không chút nào che dấu vẻ khó chịụ
Lê Viện liếc mắt nhìn người nọ một cái, phát hiện chính là người đóng vai nam chính, đồng thời cũng là người vừa mới nhận được cúp ảnh đế năm ngoái Hạ Mân.
Bên cạnh là đạo diễn, người sản xuất, thậm chí biên kịch đều rất bình tĩnh. Nhìn ra được đã có người nói cho bọn họ biết, "Phó Lâm Lâm" sẽ tới đây thử vai.
"Cô muốn thử diễn vai nào?" Đạo diễn vẫn duy trì vẻ chuyên môn nghề nghiệp, không nói lời gì khó nghe.
Trước đây nguyên chủ có một lần hợp tác với đạo diễn này, hai bên cũng không xảy ra sai sót. Khi đó nguyên chủ còn trẻ tuổi, đối với tiền bối trong showbiz cực kỳ tôn trọng.
Lê Viện cảm thấy thật may mắn khi nguyên chủ không ngu ngốc đi tìm đường chết. Nếu không cô sẽ phải đau đầu mà thu dọn cục diện nát bét do cô ấy để lại.
"Tôi muốn thử vai nữ hai Tần Yên Chi."
Đối phó với các nam nhân ảnh hậu
"Trong kịch bản, ban đầu Tần Yên Chi vốn có tính tình đại tiểu thư, lúc sau bị nam chính từ chối mới từ từ hắc hóa. Hôm nay cô diễn cảnh bị nam chính từ chối đi " Đạo diễn nhìn thoáng qua kịch bản, chọn một đoạn trong đó, nói "Bắt đầụ"
"Cô có cần người phụ diễn không?" Người sản xuất phim đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Không cần." Lê Viện đứng ở nơi đó, nhìn về hư không phía trước, tựa như trước mặt đang có một người khác.
Khuôn mặt của cô gái mới vừa rồi còn lạnh nhạt đột nhiên trở nên thẹn thùng, gò má ửng hồng mang theo vẻ ngại ngùng của thiếu nữ, trong ánh mắt tràn đầy nhu tình ẩn chứa thấp thỏm.
"Vinh sư huynh, thân thể của huynh đã tốt hơn chưa? Hôm nay muội làm một số món, huynh nếm thử được không? Món này muội dùng linh hoa linh thảo của núi Tây Sơn để sơ chế, rất tốt cho thân thể của huynh..."
Còn chưa kịp nói xong, cơ thể của cô gái đã lảo đảo lui về phía sau, phảng phất như bị người nào đó đẩy một cái. Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái lộ ra vẻ bi thương thống khổ.
Dừng lại một chút, sau đó cô ngồi xổm xuống, vờ như lượm nhặt chén bát cho vào trong rổ. Nhưng bởi vì chén đã vỡ vụn, nên trong lúc nhặt bị cắt phải một miếng da. Cô gái hút máu trên đầu ngón tay, run rẩy cầm rổ, cúi đầu nói "Muội... Muội về đây."
Lúc này, một thiếu nữ tuổi thanh xuân chạy tới, nhét nước thuốc đen thui do mình ngâm vào trong tay nam nhân.
Biểu cảm trên mặt Tần Yên Chi trở nên vô cùng dữ tợn. Chính là cái loại vặn vẹo vì yêu nhưng không có được, làm cho đạo diễn, người sản xuất cùng với biên tập đều sởn cả gai ốc.