⬅ Trước Tiếp ➡

"Ngươi Ngươi Ngươi cút ngay cho ta. Bản hầu không muốn nhìn thấy mặt ngươi." Tĩnh An hầu chộp lấy chén trà bên cạnh, hung hăng ném qua.
Trần Dịch Sâm phất ống tay áo, chén trà lệch đường bay, rơi trên thân cột bên cạnh, bã vụn bên trong lập tức bắn tung tóe ra ngoài.
"A " Đường Ngọc Kiều duyên dáng hô to một tiếng.
Trần Dịch Bắc vội vàng hỏi "Nàng có sao không?"
Ngay lúc này, Trần Dịch Sâm ôm Lê Viện đi ra ngoài. Kính trà kính chiếc cái gì? Căn bản không cần thiết. Tĩnh An hầu tức giận đến trừng to mắt lỗ mũi thở phì phì, nhưng không có cách nào làm gì được hắn.
Lê Viện nhìn sang người nam nhân bên cạnh.
Toàn thân hắn tản ra hơi thở hắc ám, tựa như bò ra từ điện Diêm Vương dưới địa ngục. Cảm giác được cô đang nhìn mình, sắc mặt hắn liền thả lỏng xuống.
"Chúng ta không kính trà như vậy, sẽ không có việc gì thật chứ?" Lê Viện mở lời hỏi.
"Nàng muốn tới đó để hạ mình cúi đầu với bọn họ?" Trần Dịch Sâm không vui hỏi ngược lại.
"Không phải. Ta chỉ sợ người khác sẽ nói ra nói vào. Đến lúc đó không tốt cho thanh danh của chàng." Lê Viện lắc đầu
"Bản tướng quân sẽ để ý sao?" Trần Dịch Sâm nhéo nhéo cái má non mịn của cô. "Về sau nếu bọn họ cho người tới tìm nàng, nàng cứ nói thân thể không khoẻ, không cần để ý gì cả. Đừng có ngốc ngốc nghếch nghếch bị bọn họ bắt nạt. Đến lúc đó bị ủy khuất, đừng trách ta không cảnh cáo nàng trước."
"Phu quân dặn thế nào, ta nghe thế ấy. Ta nghe phu quân nhất."
Chúc mọi người 20/10 vui vẻ nhaa 💕💕
Chương sau có thịt lại rồii
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
TruyenHD
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
TruyenHD
Kiệu hoa đưa nhầm phòng
Lê Viện lười biếng dựa trên ghế quý phi , trước mặt là một quyển sách đặt trên bàn, nhưng hiện tại cô cũng chẳng có tâm trạng nào mà để ý đến sách với chả vở.
Ghế quý phi
Bởi vì lúc này đang có người dùng một tay che kín mắt cô, tay kia hết vuốt ve lại xoa nắn bầu vú non mềm.
"Ha..."
Bàn tay thô ráp của nam nhân mang đầy vết chai, có thể thấy được người này cũng thường xuyên luyện võ. Mỗi một lần vết chai ma sát trên da thịt mềm mại, mang đến một chút khoáı cảm tê dại đau đớn, làm cho cô gái nhỏ rùng mình.
Hơi thở nóng rực phả vào tai cô từ sau lưng, theo đó là nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cần cổ trắng nõn. Người nam nhân hết hôn liếm, lại nhẹ nhàng gặm cắn. Cảm thấy không đủ, hắn lấy ra một mảnh vải bịt kín mắt nữ nhân, tiếp đến xoay cả người cô lại, để cô nằm thẳng trên chiếc ghế dài mềm mại.
Đôi tay nam nhân thuần thục giật đai lưng xuống, lột quần áo vướng víu vứt xuống đất, lộ ra da thịt trắng nõn bên trong. Vì cơ thể trần trụi đột nhiên tiếp xúc trong không khí, nữ nhân hơi rùng mình, phản ứng sinh lý tự nhiên làm cho cánh tay nổi đầy da gà.
Hắn cúi đầu ngậm lấy một bên núm vú màu hồng nhạt, hai bàn tay bá đạo cũng không nhàn rỗi. Một tay duỗi lên đôi môi mềm mại của cô, tay kia lần mò xuống cắm vào tiểu huyệt non mịn phía dưới.
Lê Viện liếm mút ngón tay thô to của nam nhân vói vào trong miệng, giống như đang hăng say liếm láρ một que kem ngọt ngào. Nghe thấy tiếng hít thở ngày càng nặng nề của hắn, cô vặn vẹo eo nhỏ, trong miệng phát ra từng tiếng rên ɾỉ.
"Ưm..."
Nhép Nam nhân rút ngón tay từ trong miệng cô ra, cúi đầu xuống, tách ra đôi chân thon dài của nữ nhân, ngậm lấy âm hộ ướt nhẹp.
"A..." Lê Viện không nhịn được kêu lên. "A ha... Đừng ngậm nơi đó... Đừng... A a..."
Quá kích thích.
Đôi mắt không nhìn thấy bất cứ thứ gì càng tăng thêm cảm giác khoáı cảm trong cơ thể.


⬅ Trước Tiếp ➡