⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể coi hắn vẫn còn giới hạn chịu đựng cuối cùng của một con em thế gia.
Ninh Xu trực diện nói với hắn “Tam công tử, ngài cho rằng ta đã trộm đồ, ngài có chứng cớ gì không?”
Tạ Loan không nói gì, người hầu Thanh Trúc đứng bên cạnh hắn bước tới nói “Ôn cô nương, bọn ta đã tìm đến đây, thì nhất định là có chứng cớ, Ôn cô nương năm nay đã 16, Hầu Phủ sẽ không làm bất cứ điều gì, nhưng không thể cứ để cho Ôn cô nương mãi nương nhờ ở đây, nên chỉ có thể để cô nương thu dọn đồ đạc rồi đi thôi ”
Nói đến “nương nhờ”, những người hầu đều phá lên cười.
Ninh Xu nhìn kỹ về hướng những người hầu kia, lại nhìn thấy nam nhân đã đưa thư cho mình, nhưng rõ ràng nam nhân đó không phải là người của Tạ Tam, hắn cúi đầu im lặng, đứng ở phía sau cùng.
Lúc này, Lương thị cũng vội tới, Thanh Trúc lặp lại lần nữa lời ngụy biện vừa nói lúc nãy, Lương thị đang lo lắng không biết làm sao để tống khứ Ôn Ninh Xu đi, miệng liền nói
“Ôn cô nương phẩm tính tốt, chuyện này có khi nào là một sự hiểu lầm không?”
Sau đó chủ đề câu chuyện thay đổi, nàng ta nói với Ôn Ninh Xu
“Hay là ngươi để nha hoàn vào tìm xem, nếu không trộm thì dĩ nhiên ngươi vô tội.”
Ninh Xu không cố chấp nữa.
Ma ma bên cạnh Lương thị dẫn theo hai nha hoàn đi khám xét căn phòng, những người còn lại đang đợi ở bên ngoài.
Một lúc sau, liền nghe thấy tiếng ma ma “Tìm thấy rồi ”
Ma ma chạy ra khỏi phòng với một cái túi lớn trên tay, và đám người vội vã chạy lại, mở cái túi ra xem, bên trong là một cái chặn giấy được chạm khắc làm bằng ngọc lục bảo tốt, và một bình phong trang trí nhỏ đính đầy đá quý.
Đồ chặn giấy là một miếng Hòa Điền ngọc nguyên khối tinh xảo, được Đỗ Tuyết Đại sư của tiền triều tạc thành một con Kỳ Lân, rất là vô giá.
Bức bình phong nhỏ có phong cách tô màu ngũ sắc đặc hữu của phương Bắc, rõ ràng đây là vật phẩm Vương thất của Mạc Bắc Vương Triều năm xưa. Mạc Bắc Vương Triều chính là do Trấn Bắc Hầu đánh thắng giành được, có thể nói bức bình phong này vô cùng ý nghĩa.
Lấy đi bất kỳ thứ nào trong hai thứ này, sẽ đủ cho một nhà thường dân ăn cả đời
Lương thị sớm đã liệu trước được Tạ Tam cho người dàn dựng, nhưng nàng cũng vô cùng sửng sốt “Đây, đây không phải là vật trang trí yêu thích của Hầu gia sao ...”
Thanh Trúc chỉ vào Ninh Xu mà công kích “Được lắm, Hầu gia đã cứu ngươi, cái đồ vong ơn phụ nghĩa, sao ngươi lại đi làm cái việc này ”
Ninh Xu “...”
Tạ Loan quá coi trọng nàng rồi, sắp xếp một vật quý như thế, có bao giờ hắn nghĩ nếu đồ vật được đặt trong thư phòng của Hầu gia thì nàng làm sao có khả năng lấy trộm chúng được?
Nhưng Ninh Xu nhanh chóng nhận ra Tạ Loan đang muốn giở trò chơi xấu mình, rõ ràng là có cách tốt hơn, nhưng hắn không thèm nghĩ tới, bởi vì thực ra trong thâm tâm mọi người đều biết là do hắn làm, một mình Ninh Xu không thể nào chứng minh trong sạch để rửa sạch tội, miệng kêu oan cũng vô dụng, nếu bị bêu xấu thì bắt buộc phải rời khỏi Hầu Phủ.
Lương thị với ánh mắt phức tạp nói “Ôn cô nương, thật không ngờ ngươi lại làm ra chuyện như vậy.”
Với sự thêm dầu vào lửa của Lương thị, ngầm chỉ việc này là do Ninh Xu làm, dù có rất nhiều điểm bất hợp lý nhưng ai bảo Tạ Tam là người đứng đằng sau chứ?
Đối mặt với những ánh nhìn xung quanh, Ninh Xu thản nhiên cười nói “Ta biết, ta nói không làm thì cũng chỉ là lời nói vô căn cứ, nhưng chuyện này thực sự không phải là ta làm.”
Thanh Trúc ngạo mạn nói “Ngươi còn ngụy biện? Lẽ nào ngươi tưởng Hầu Phủ đang làm khó dễ cho ngươi sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡