Sự thoả hiệp của cô khiến sắc mặt Giang Hoài trông khá hơn chút nhưng trong mắt anh ta vẫn tràn đầy sự cảnh cáo, ý tứ rất rõ ràng, nếu cô còn dám nói những thứ khiến người khác hiểu lầm, anh ta sẽ không tha cho cô.
"Được rồi, đừng tức giận với Loli, em ấy cũng không phải cố ý "
Lộ ra một nụ cười dịu dàng, Tống Thiên đẩy đẩy vai anh ta, nói giúp cho Tô Lạc Li.
"Nể tình mặt mũi của Thiên Thiên, tha cho em một lần."
Lúc này, Giang Hoài mới chịu bỏ qua.
Lạc Li cười giễu trong lòng.
A...
Mặt mũi cũng thật là lớn
Ai không biết còn tưởng rằng họ mới là một đôi.
"Cảm ơn anh Hoài, quả nhiên anh Hoài hiểu A Li nhất "
Lộ ra một nụ cười cảm kích, Lạc Li ngọt ngấy nói.
"Bé ngốc, không được uống rượu nữa, uống nước trái cây, tránh cho em lại say khướt mà nhận sai người lần nữa."
Cuối cùng sắc mặt Giang Hoài cũng hoàn toàn hoà hoãn, dùng giọng điệu cưng chiều ra lệnh.
Theo yêu cầu của anh ta, Lạc Li ngoan ngoãn rót cho mình một ly nước trái cây, ly của ba người chạm vào nhau trong không khi, phát ra một tiếng "Keeng nannan" giòn tan.
Không ai nhìn thấy trong mắt cô chợt loé một tia âm hàn.
Sau khi uống xong nước trái cây, Lạc Li đột nhiên nhìn về phía Lục Tinh Thần "Hừ, anh Tinh Thần cũng phải uống, đều tại anh không có mắt gây rối mới khiến anh Hoài nổi giận với A Li "
Lục Tinh Thần nở một nụ cười hèn hạ "Đúng đúng đúng, tiểu tổ tông, anh sai rồi, anh tự phạt ba ly hài lòng chưa?"
Lúc này Lạc Li mới vui vẻ ra mặt, ân cần đưa ly rượu đã rót trước cho đối phương.
Lục Tinh Thần uống rượu xong, vừa lúc Tống Tuyết mới đi ra khỏi toilet.
Lạc Li kích động nhanh nhẹn bưng ly rượu và ly nước trái cây chạy đến ngồi xuống bên cạnh Tống Tuyết, tinh nghịch nháy mắt mấy cái "Đã làm xong, chị Tuyết Nhi "
"Chúc mừng trước vì ước mơ của Loli nhà chúng ta đã trở thành hiện thực."
Khóe miệng hiện lên nụ cười ý tứ sâu xa, Tống Tuyết cầm lấy ly rượu, uống cạn mà không nghi ngờ chút nào.
Đoàn người tiếp tục nói chuyện phiếm và chơi trò chơi.
Sau khi uống quá nhiều, Tống Thiên dựa vào trên ghế sô pha ngủ thiếp đi. Lo lắng cô ta sẽ bị cảm lạnh, Giang Hoài cởi áo ngoài của mình đắp trên người cô ta.
Lạc Li lạnh nhạt quan sát toàn bộ quá trình.
Đột nhiên, Tống Thiên đang ngủ say mở bừng mắt sau đó cặp mắt ngây thơ của cô ta biến thành sâu thẳm và âm hiểm.
Tới rồi, đây là Tống Thiên sau khi sống lại.
Khoé môi hơi cong lên, Lạc Li khẽ nở một nụ cười sâu xa đầy ẩn ý.
"Em ở phòng 009 chờ anh, A Hoài... "
Đến gần Giang Hoài người luôn ở một bên âm thầm bảo vệ mình, Tống Thiên thổi khí ở bên tai anh ta, sau đó trước ánh mắt kinh ngạc của Giang Hoài, nở một nụ cười quyến rũ rồi thong thả ung dung đứng dậy đi ra cửa.
Khi đi ngang qua bên người Tô Lạc Li, cô ta liếc nhìn cô một cách đầy ẩn ý.
Chớp đôi mắt hạnh, Lạc Li vô tội nhìn lại cô ta.
Sự chế giễu chợt loé lên trong mắt, Tống Thiên ngạo nghễ rời đi, ngu ngốc như vậy đáng đời bị Tống Tuyết và Lục Tinh Thần xem như vũ khí mà lợi dụng.
Sống lại một đời, cô ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương người của mình
Hiện trường ngoài Lạc Li và Giang Hoài, cũng không ai phát hiện cô ta đã rời đi.
Trong lòng ngứa ngáy, sau khi Tống Thiên rời đi không bao lâu, Giang Hoài cũng đứng lên định đi tìm cô ta ở phòng 009.
Nhưng đi được nửa chừng, anh ta lại bị Lạc Li chắn đường.
"Anh Hoài, chúng ta cùng nhau chơi trò chơi đi "
Không rõ vì lý do gì, cô lôi kéo Giang Hoài tham gia vào trò chơi của mọi người.