Tiếp ➡

Nguyễn Kiều Kiều vừa mở mắt, căn phòng tối om om.
Nàng ngửi thấy ngay một mùi ẩm mốc, nhớp nháp khó chịu xộc vào mũi, rồi cảm nhận được lưng mình đau ê ẩm vì nằm trên ván gỗ cứng.
Nàng muốn ngồi dậy nhưng không còn chút sức lực nào, người ê ẩm đau nhức, từ eo lưng đến tay chân chẳng chỗ nào không nhức mỏi..
Thôi thì cứ nằm vậy.
Nàng đưa một cánh tay lên nhìn, da con gái bị nắng táp đen sạm, nứt nẻ, người gầy trơ xương, cánh tay khẳng khiu chẳng khác nào củi khô, dường như chỉ có lớp da bọc lấy xương.
Nàng lại sờ soạng khắp người mình.
Ôi trời đất ơi Dưới lớp áo vải thô vừa bẩn vừa rách, bộ ngực nàng phẳng lì chẳng khác nào tấm ván giường.
Nếu không phải hai hạt nho nhỏ ở ngực bị chạm vào mà hơi cứng lên, chắc chẳng ai phân biệt được đâu là ngực, đâu là lưng.
Nàng lần theo những chiếc xương sườn nhô rõ ràng xuống dưới, đúng như dự đoán, bụng nàng lõm sâu hoắm.
Nàng ấn nhẹ xuống, bụng đáp lại một tiếng kêu rỗng tuếch, nhắc nhở nàng bên trong chẳng có gì.
Đói quá..
Nguyễn Kiều Kiều hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, tiếp nhận cốt truyện cơ bản của thế giới này.
Sau đó..
Á à, đi chết đi cho xong Cái hệ thống chết tiệt này chán sống rồi hay sao mà lại đưa nàng đến cái thế giới này Văn làm ruộng á?
Muốn no bụng, muốn thành "người thắng cuộc" phải cần cù chăm chỉ trồng trọt làm việc?
Nàng thà chết đói cũng không làm ruộng Đời này tuyệt đối không làm ruộng "Ký chủ, chẳng phải có không gian linh tuyền sao, cô thử gieo giống đi, có thể tận hưởng niềm vui thu hoạch đó " Nguyễn Kiều Kiều không thèm phản ứng nó, bởi vì khi một người đói bụng, không chỉ tâm trạng tệ mà thậm chí chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Đầu óc nàng bây giờ toàn là gà rán, Coca, bia, thịt nướng, lẩụ.
Cho dù không có những thứ đó, một bát cơm chiên trứng thơm lừng nàng cũng chấp nhận.
Nàng đói đến hoa mắt chóng mặt, nhìn chằm chằm con mèo trắng muốt dưới giường mà lại liên tưởng đến thịt nướng xiên.
Con mèo này toàn thân lông trắng muốt trông như kẹo bông gòn, vừa trắng vừa mềm, đôi mắt tròn xoe như biển xanh thẳm, hoàn toàn trái ngược với căn nhà bốn bức tường trống trải, khắp nơi lọt gió, bẩn thỉu và tồi tàn này.
Không, là không hợp nhaụ Mèo trắng bước đi uyển chuyển, tao nhã và cao quý, khí chất còn mơ hồ toát ra vẻ thần bí.
Nguyễn Kiều Kiều nhìn chằm chằm một lúc lâu, thậm chí cảm thấy có chút quen mắt.
"Thẩm..
Thẩm Tu?" Nàng thử gọi một tiếng.
Mèo bước bốn chân đến trước mặt nàng, đặt chân lên má nàng.
Nó rụt móng vuốt sắc nhọn lại, nên chạm vào da nàng thực tế là lớp thịt đệm ấm áp và mềm mại.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ cảm thấy người tê rần, giờ khắc này, nàng thậm chí còn cảm thấy thoải mái hơn cả lúc đạt cực khoái sau bao nhiêu mong đợi.
Trong đầu nàng thậm chí hiện lên hình ảnh mầm non xanh biếc vươn lên từ lòng đất, tràn đầy sức sống.
Ơ?
Hình như nàng không còn đói nữa, mọi khó chịu trong cơ thể đều tan biến.
Nguyễn Kiều Kiều lại sờ soạng người mình lần nữa, làn da thô ráp khô khan trong nháy mắt trở nên dễ chịu, ngay cả ngực cũng dường như phát triển hơn một chút, từ phẳng lì nhô lên hai cái bánh bao nhỏ mềm mại.
Lúc này nàng đã xác nhận, một tay ôm mèo trắng vào lòng, hai tay ấn mặt mèo rồi hôn tới tấp mấy cái.
Sao anh


Tiếp ➡