⬅ Trước Tiếp ➡

người ta đùa giỡn không phải cô nhưng cô lại không khỏi ngượng ngùng mà gục đầu xuống, khuôn mặt nhỏ trắng nõn như sữa dần ửng đỏ lên.
"Viên Viên Đây nè " Biên Lục Hạ gọi cô.
Cô vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Biên Lục Hạ tết tóc kiểu cornrow nguyên một đầu, đứng ở chỗ cách cô không đến bốn mét, đang vẫy tay với mình.
Tết tóc cornrow Cô sải bước đi qua đó, không may là phải đi ngang qua chính giữa cô gái đó và thiếu niên bất lương kia.
Tim cô nhảy lên bịch bịch, giống như có nước lũ hay mãnh thú đang đuổi theo phía sau, đi nhanh như bay.
Đột nhiên cánh tay bị người ta kéo lại, cô giật mình, ngừng thở, loạng choạng đụng phải cơ thể rắn chắc theo quán tính.
Máy lạnh trong sảnh bida mở đủ, thổi cho cánh tay cô lạnh buốt, tương phản với sự nóng rực trong lòng bàn tay của nam sinh, như thể lửa cháy lan ra đồng cỏ, làm cho cả người cô nóng lên.
"Khóa kéo của ba lô cậu vẫn chưa kéo hết." Cậu bảo, giọng nói rất mê người, chậm rãi lọt vào tai cô, trêu chọc con nai đang chạy loạn trong lòng cô.
Cô cảm giác được ba lô phía sau lưng bị người ta đụng vào, tiếng khóa kéo roẹt roẹt, trêu đùa dây thần kinh trong đầu cô.
"Nguyễn, Viên, Viên.." Cậu nhấn nhá gọi tên cô.
Cô hoảng sợ, bỗng nhiên nhớ đến, trên khóa kéo của ba lô có treo một món đồ trang trí nhỏ, khắc chữ "Nguyễn".
"Thật là qua loa." Cậu chế nhạo, hơi thở phả ra lướt qua vành tai cô làm nó ngứa ngáy.
Cô quay đầu lại nhìn cậu, không ngờ khuôn mặt của hai người lại sát vào nhau, gần đến nỗi môi của cô từ từ cọ lên cánh môi lành lạnh của cậụ Cô không chắc cậu có thể cảm nhận được một chút xúc giác kì diệu này hay không, nhưng cô cảm thấy cánh môi giống như bị điện giật, trong nháy mắt tê đi.
Khuôn mặt cô đỏ bừng lên, giống như một con chim tước bị kinh hãi, bay xoẹt qua chạy trốn mất.
Nói là chạy trốn nhưng thật ra cũng không thể trốn quá xa.
Cô đi theo Biên Lục Hạ ngồi trên sô pha bằng chất da màu đen, điện thoại mở flash chiếu sáng, bày ra đề cương toán, vở ghi chép, nháp và một bóp bút trên bàn trà.
Hai cô gái đang động não.
Một nam sinh mặc đồ bóng rổ màu xanh dương lui khỏi bàn bida, nhân lúc rảnh đi uống nước, nhìn thấy hai người đang học tập nhiệt tình bèn lớn giọng, nửa đùa nói "Hai người được đấy, ở đâu cũng có thể học." Cậu ta là Hà Kình, bạn trai của Biên Lục Hạ, lên đến cấp ba mới quen biết Biên Lục Hạ, cho đến khi học kì hai của lớp 10 kết thúc, hai người họ mới xác định quan hệ.
Làn da màu đồng cùng dáng người cao lớn khôi ngô, hoàn toàn xứng với thân phận cán bộ môn thể dục.
Biên Lục Hạ khịa cậu ta "Chứ ai giống như anh đây nhảy trên tránh dưới, còn ngang tàng hơn cả khỉ " "Hi, có ngang tàng hơn nữa thì cũng không thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của em nha " Cậu ta đánh úp, đột nhiên cúi người hôn trộm lên gò má của cô ấy.
Chỉ lòng bàn tay của Như Lai Phật Tổ.
"Cút " Biên Lục Hạ 'xì' một tiếng, một cước đá lên bắp chân của cậu ta, cậu ta lập tức ôm chân kêu gào, biểu cảm rất lố và khôi hài.
Thử đến cách giải thứ ba, Nguyễn Viên Viên không khỏi tò mò, hỏi Biên Lục Hạ tại sao lại đến quán bida.
Lúc này mới biết, một người bạn


⬅ Trước Tiếp ➡