"Tôi còn có một chuyện muốn nói với anh.
" Lục Thanh Thanh muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện một lần.
"Bản thỏa thuận tiền hôn nhân của hai chúng ta thật sự không phải do tôi cố tình giấu trong báo đưa cho ông nội xem đâụ
" Lục Thanh Thanh bật đoạn video đã lưu trong điện thoại cho Thịnh Minh Hy xem.
Thịnh Minh Hy ngồi thẳng người, nhìn thấy dì Lưu sau khi vào nhà thì đi thẳng đến phía giường, sau đó lấy thứ gì đó rồi trực tiếp đi ra ngoài, toàn bộ quá trình không quá một phút, xem ra là đã rình mò từ trước.
Ánh mắt Thịnh Minh Hy dần thắt lại, anh đột nhiên nhớ lại trước đây mình đã mất tiền mặt vài lần, lần nhiều nhất là hai vạn.
12 Anh tưởng mình nhớ nhầm, nên đều không để ý, nếu không phải Lục Thanh Thanh lắp camera, anh có lẽ sẽ không bao giờ phát hiện ra dì Lưu lại là người như vậy.
"Tôi nhớ rõ ràng tôi đã khóa cửa rồi, không biết dì Lưu vào bằng cách nào?" "Ông nội có chìa khóa.
" Thịnh Minh Hy mặt trầm xuống nói "Bà ta chắc chắn đã trộm chìa khóa của ông nội.
" "Bản thỏa thuận tiền hôn nhân của tôi để trong ngăn kéo tủ đầu giường, nếu đúng là bà ta lấy..." "Nhất định là bà ta lấy.
" Thịnh Minh Hy nhíu chặt mày, quả quyết nói, "Ban đầu tôi nghĩ bà ta chăm sóc ông nội lâu như vậy, nhiều chuyện không muốn so đo với bà ta..." Thịnh Minh Hy thở dài.
"Hôm qua là tôi không đủ bình tĩnh, tôi xin lỗi em.
" Lục Thanh Thanh nhìn ánh mắt chân thành của Thịnh Minh Hy, trong lòng dâng lên chút cảm động.
Trên đời này thứ quý giá nhất chính là sự tin tưởng, một người sẵn lòng tin tưởng bạn, có nghĩa là họ đã bắt đầu công nhận bạn rồi.
Vì cơn bão sắp đến, du thuyền đã đổi lộ trình.
Vào buổi tối, thuyền cập bến tại một làng chài nhỏ.
Làng chài nhỏ khá đơn sơ, chỉ có hơn chục hộ gia đình, nhưng đúng vào mùa hè, nhà nào nhà nấy đều mở homestay , đón khách đến câu cá và tham quan biển.
Lục Thanh Thanh bước xuống du thuyền, nhìn thấy biển hiệu homestay không xa, vừa mệt vừa đói, cô nhanh chóng đi tới.
"Cẩn thận " Lúc này, một tấm biển quảng cáo trên đầu Lục Thanh Thanh bị gió lớn thổi bay xuống.
Thịnh Minh Hy nhanh tay lẹ mắt, lập tức ôm Lục Thanh Thanh vào lòng, dùng tay che đầu cô.
Sau đó, vào khoảnh khắc tấm biển rơi xuống, anh tung một cú đá nghiêng, thay đổi hướng rơi của tấm biển.
"Rầm " Tấm biển rơi mạnh xuống đất, vỡ tan tành, may mắn thay cả hai đều bình an vô sự.
Lục Thanh Thanh sợ đến chết khiếp.
Mặt cô áp chặt vào ngực Thịnh Minh Hy, nghe tiếng tim anh đập quá dồn dập, lần nữa bị người đàn ông này làm cho cảm động.
Chỉ trong một ngày , anh đã liều mình cứu cô hai lần.
"Em không sao chứ?" Thịnh Minh Hy buông Lục Thanh Thanh ra, lo lắng hỏi.
"Tôi không sao, cảm ơn anh.
" Tim Lục Thanh Thanh cũng đập loạn nhịp, không biết là vì cảm động, hay là vì rung động.
"Gió lớn thế này, em đừng chạy lung tung.
" Giọng Thịnh Minh Hy có chút nghiêm khắc.
Nhưng nghe vào tai Lục Thanh Thanh, lại tràn đầy sự quan tâm.
"Vâng.
" Lục Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầụ
Thịnh Minh Hy có chút bất ngờ, trong ấn tượng của anh, phụ nữ đều giống Phùng Hinh Văn, khá ương bướng, càng không cho làm gì thì càng làm cái đó.
Ngược lại, sự ngoan ngoãn của Lục Thanh Thanh khiến anh có chút không quen.