Lúc này, Thịnh Minh Hy đang ở dưới lầu khu chung cư của Lục Thanh Thanh, nhìn ánh đèn sáng ở tầng ba, anh khẳng định Lục Thanh Thanh nhất định đang ở bên trong.
Một lát sau, trên rèm cửa xuất hiện hai bóng người, ôm nhau thân mật, dáng người phụ nữ giống Lục Thanh Thanh.
Kết hôn ngày thứ hai đã hẹn hò riêng với đàn ông.
Thật sự coi anh là đồ bỏ đi sao? Thịnh Minh Hy lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Anh dùng sức nhấn vài tiếng còi, nhưng người ở trên lầu không những không cảnh giác, ngược lại còn khiến hàng xóm mắng chửi.
"Đêm hôm khuya khoắt bấm còi loạn xạ làm gì, bị bệnh à?" Thịnh Minh Hy tức giận đập mạnh vào vô lăng, anh giờ chỉ cảm thấy ghê tởm như vừa nuốt phải con ruồi.
Lục Th6anh Thanh về đến Thịnh gia, Thịnh Minh Hy vẫn chưa về.
Dì Lưu nói giọng khó chịu "Vừa mới kết hôn đã về muộn thế này, anh Thịnh thật sự gặp phải người không tốt mà.
" "Anh ấy đi đâu rồi?" Lục Thanh Thanh hỏi.
"Cái này tôi sao mà biết được, ông cụ đợi cô ăn tối mãi, cô nói cô không về cũng không thèm gọi điện thoại báo một tiếng.
" "Lần sau tôi sẽ chú ý.
" Lục Thanh Thanh cũng cảm thấy khá áy náy.
Nhưng nghe nói ông cụ đã nghỉ ngơi rồi, cô đành về phòng mình trước.
Vừa ngồi xuống, cô đã nghe thấy tiếng Thịnh Minh Hy đẩy cửa, mạnh đến nỗi cảm giác cánh cửa suýt chút nữa bị anh đẩy bay.
Lục Thanh Thanh đứng dậy.
"Anh về rồi?" Thịnh Minh Hy rõ ràng khựng lại khi nhìn thấy cô.
"Cô đi đâu vậy?" "Bà nội tôi bệnh rồi, tôi vừa từ bệnh viện về.
" Thịnh Minh Hy khẽ cười khẩy, "Tiếp theo cco có phải định nói bà nội cô cần phẫu thuật, cần một khoản tiền lớn không?" "Anh có ý gì?" Lục Thanh Thanh nhìn thấy sự chế giễu trong mắt Thịnh Minh Hy, trong lòng vô cùng tức giận, "Anh không tin có thể đến bệnh viện xem.
" Thịnh Minh Hy cố nén cơn giận, nói "Cô nói cô đến bệnh viện sao? Vậy người phụ nữ ở nhà cô là ai?" "Anh đến nhà tôi sao?" Lục Thanh Thanh hơi ngơ ngác, Lâm Thạc và Tần Hàm Nguyệt đều đã chuyển đi rồi, nhà cô đâu có phụ nữ nào? Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Lục Thanh Thanh, Thịnh Minh Hy cho rằng cô đang chột dạ, càng tin chắc cô đang nói dối.
"Nếu tôi không đi, còn không biết cô có bao nhiêu chuyện giấu tôi.
" "Tôi giấu anh chuyện gì?" Thịnh Minh Hy thấy Lục Thanh Thanh cãi chày cãi cối, không khỏi bật cười vì tức giận.
"Cô rõ ràng có bạn trai, còn giả vờ độc thân để kết hôn với tôi? Lục Thanh Thanh, cô có phải thấy việc coi người khác là đồ ngốc rất vui không?" Trong phòng không bật đèn, Thịnh Minh Hy đứng trong bóng tối, lúc này giống như vị vua bóng đêm, toàn thân tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Lục Thanh Thanh không biết Thịnh Minh Hy đã nhìn thấy gì ở nhà cô, nhưng cảm thấy anh có chút vô lý.
"Tôi không biết lời anh nói là có ý gì? Tôi thừa nhận tôi từng có một bạn trai, nhưng trước khi kết hôn với anh, chúng tôi đã chia tay rồi.
Điều kiện tìm bạn đời của anh cũng đâu có nói trước hôn nhân không được có lịch sử yêu đương, vậy tôi có bạn trai cũ không phải rất bình thường sao?" Lục Thanh Thanh cho rằng Thịnh Minh Hy chắc chắn cảm thấy 50 vạn sính lễ đã cho quá nhiều, nên mới kiếm cớ gây sự.