⬅ Trước Tiếp ➡

Bởi vì chênh lệch thời gian, An Khê mất ngủ suốt đêm, cô đau đầu khó chịu vô cùng. Lăn qua lăn lại trên giường một hồi cũng không hết khó chịụ
Cô không biết tại sao Sầm Khả lại không trả gì gì, cô càng không thể chấp nhận chuyện hai người cứ như vậy mà ly hôn.
Cứ như vậy rời đi, vậy cô là cái gì chứ, sự trả giá mấy năm nay của cô là gì chứ?
Tại sao Sầm Khả không thể yêu cô dù chỉ một chút?
An Khê càng nghĩ càng bực bội, cô vẫn không cam lòng.
Sự ức chế này len lỏi vào lục phủ ngũ tạng của An Khê, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Cô muốn tìm thứ gì đó để trút giận.
An Khê không thể liên lạc được với Sầm Khả.
Dưới sự nóng nảy, An Khê và Trần Lạc Mai cãi nhau một trận, nguyên nhân rất đơn giản, đơn giản đến mức sau khi cãi nhau xong, An Khê thậm chí không nhớ ra nó là gì.
Cô biết mọi sai lầm đều từ mình mà ra, nhưng cô không muốn xin lỗi mẹ.
Bây giờ cô chỉ muốn ở một mình.
Hai ngày trước khi ra nước ngoài, An Khê hoàn toàn không ngủ được, vì phiền muộn, cô bắt đầu mượn rượu giải sầụ
Uống say thì trùm mềm đi ngủ, tỉnh lại ăn chút gì đó lại tiếp tục uống rượu, bất giác, cô đã nốc hết mớ rượu trong tủ của homestay.
Liên tục uống rượu 5 ngày, An Khê choáng váng, lúc xuống giường, chân còn nhẹ như bay, dạ dày bắt đầu hiện lên sự buồn nôn.
Cô đi dọc theo hành lang tầng hai vài bước, vừa choáng đầu vừa muốn nôn, thế là đành dựa vách tường nghỉ ngơi.
Phòng khách dưới lầu tối đen như mực, không bật đèn.
An Khê cũng không biết bây giờ là mấy giờ, hôm nay là ngày nào, nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ thì cô đoán bây giờ là nửa đêm.
Đứng một hồi, cô xuống lầu, lấy một hộp sữa trong tủ lạnh ngoài phòng khách ra, uống một nửa, sau đó ngủ thiếp đi trên ghế sa lon.
Chưa ngủ được bao lâu, An Khê bị tiếng mở cửa đánh thức.
Là chủ homestay tới bổ sung thức ăn, anh ta chào hỏi An Khê bằng mấy câu tiếng Anh đơn giản. Cô xoa xoa thái dương đau nhức, không muốn đáp lời.
Chủ homestay thấy cô như vậy thì cũng khoong hỏi gì thêm, anh vội chạy vào bếp làm xong việc.
Nhưng anh ta vừa mới vào được hai giây, đột nhiên phát ra một tiếng kêu sợ hãi. An Khê đang đau đầu, lòng không khỏi bực bội, cô không kiên nhẫn mà hỏi một câu sao thế.
Chủ homestay hốt hoảng chạy ra, chỉ vào nhà bếp, mở to hai mắt nói "Mẹ cô... Trong nhà bếp. "
An Khê không hiểu, vì đau đầu nên load rất chậm, cô đang suy nghĩ mẹ mình đi vào bếp lúc nào, sao cô không nghe thấy gì hết.
Chủ homestay thấy An Khê cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, anh ta vội lớn tiếng hét lên "Hình như bà ấy chết rồi "
Đầu An Khê ù một tiếng, cô lập tức đứng dậy, hai ba bước xông vào.
Trần Lạc Mai nghiêng người nằm ở phía cửa trong nhà bếp, không nhúc nhích, giống như thật sự đã...
"Mẹ " An Khê nhào tới, bịch một tiếng quỳ trên đất, muốn đỡ Trần Lạc Mai dậy nhưng lại không dám, đầu cô giờ đang rất rồi, chần chờ một giây, mới dám đặt tay lên vai Trần Lạc Mai.
Cơ thể của mẹ cô vẫn còn ấm áp.
An Khê như tìm được cọng rơm cứu mạng, cô vội lật Trần Lạc Mai lại.
"Mẹ bị làm sao vậy?"
Trần Lạc Mai nhúc nhích cơ thể, nửa người trên nằm thẳng, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch.


⬅ Trước Tiếp ➡