Chương 11
Cô ta thờ ơ nâng mắt lên, lúc nhìn thấy An Khê, lông mày vội nhíu chặt lại, môi mím thành một đường thẳng.
Trông giống như đang nhìn thấy thứ gì đó khiến cô ta rất là không vui, một giây sau thì lạnh nhạt thu hồi ánh mắt.
An Khê như muốn ngừng thở, bỗng nhiên cảm thấy lòng mình rất đaụ
Đau hơn cả những vết thương do cú va chạm vừa rồi.
Tuyết vẫn rơi dày đặc như trước, tung bay đầy trời.
Tuy thời tiết lạnh lẽo u ám, nhưng đối với An Khê, ánh nhìn của Sầm Khả mới chính là thứ khiến cô muốn đóng băng chết lặng.
Chiếc xe kia băng băng qua giao lộ, hòa vào dòng xe đằng trước, sau đó biến mất trong làn tuyết rơi đầy trời.
Không dừng lại, cũng không nhìn lại.
"Rắc rắc nan Xoảng" một tiếng, cửa kính xe đột nhiên vỡ vụn, từng mảnh thủy tinh vụn vỡ rơi đầy xuống, phủ hết lên người An Khê.
Không biết tại sao mà mu bàn tay An Khê lại dính máu, dòng máu đỏ thẫm kia càng lúc càng chảy nhiều thêm, dọc theo da thịt trắng nõn, chảy xuống chiếc nhẫn cưới màu trắng bạc.
Đỏ đến chói mắt.
Sau tai nạn, cửa xe bị đâm vào đài hoa mà vỡ tan nát, An Khê không thể mở cửa xe ra ngoài.
Cộng thêm cái đầu gối đau nhói, chân phải không nhấc lên được, không có cách nào di chuyển.
Trần Lạc Mai đành phải khởi động xe, lái về hướng đối diện, sau đó dùng hết sức đẩy cửa xe ra.
An Khê cầm tay vịn trên nóc xe, vừa đứng dậy, bỗng nhiên cảm giác được giữa hai chân mình ướt hết một mảng.
Cô cúi đầu nhìn xuống, trên quần và trên ghế đều là những vết máu đỏ tươi.
Cô bị sảy thai rồi.
Bên ngoài xe vang lên tiếng còi xe cảnh sát giao thông, người đụng vào xe cô vội chạy đến hỏi thăm tình hình.
Nhưng chưa kịp mở miệng, đã bị Trần Lạc Mai phẫn nộ mắng không kịp vuốt mặt.
Ai bóp còi xe nhiều vậy nhỉ, thật là nhức đầụ
Thế giới này thật là ồn ào hỗn loạn, bầu trời âm u rủ buông xuống, tuyết vẫn cứ rơi.
An Khê ngã xuống, mờ mịt nhìn bầu trời đầy tuyết, bỗng nhiên cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Một cơn ác mộng.
Trưa ngày 7 tháng 12.
Tuyết rơi dày.
Trần Lạc Mai ở ngoài cửa nghe điện thoại.
"Tôi không cần bánh sinh nhật nữa... Tiền cũng trả rồi đó, anh không cần hoàn..."
An Khê cúi đầu, nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Cô vừa gọi liên tục 7 cuộc điện thoại cho Sầm Khả, nhưng cuộc nào người kia cũng không nghe máy.
An Khê chuyển sang Wechat, soạn tin nhắn Hôm nay em bị tai nạn giao thông, chị có thấy không?
Cô không muốn tin rằng Sầm Khả sẽ lạnh lùng đến mức này.
Có lẽ, có lẽ chị ấy không thấy...
Một giây trước khi gửi tin nhắn, Trần Lạc Mai giật lấy điện thoại của An Khê.
"Mẹ nhìn thấy rồi." Bà ấy đỏ mắt nói "Mẹ nhìn thấy xe của cô Sầm rồi, còn nhìn thấy có một người phụ nữ khác ngồi trên xe cô ấy nữa kìa."
An Khê khàn giọng nói "Chị ấy chỉ đi ngang qua thôi, có lẽ không thấy đâụ.."
"Tiểu Khê " Trần Lạc Mai lên tiếng "Con có thể tức giận một chút được không?"
An Khê bật khóc.
Trần Lạc Mai cũng khóc theo, bà ấy phẫn nộ kích động nói "Tai nạn như vậy, còn diễn ra ngay trước mặt, con nghĩ cô ta bị mù sao? Rõ ràng là cô ta chẳng quan tâm sống chết của con đâu "
An Khê cắn môi không nói lời nào, nước mắt như muốn tuôn ra, nhưng cô cố nén lại.