Nói xong thì tới khoảng sân trống độc lập rất vắng vẻ. Thậm chí không có đèn lồng treo, cánh cửa đóng chặt. Trước cửa lá rụng đầy sân, trông hoang vắng vô cùng.
Nha hoàn đến trước gõ cửa: "Xuân Oánh tỷ, mở cửa đi, có người tới."
Ngay sau đó "cạch" một tiếng, tiểu nha hoàn chải song hoàn kế vui mừng lộ đầu ra. Nhìn ba người đứng ở cửa, cười híp mắt nói: "Cô nương, mau vào đi." Nói xong thì mở cửa đón các nàng vào
Đưa các nàng đến nơi, tiểu nha hoàn kia nói với Ân Ly: "Cô nương nghỉ tạm, nô tỳ phải quay về." Sau khi nói nàng lui hai bước, xách đèn lồng rời đi.
Ba người bước vào, trong viện vô cùng náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, hành lang treo đầy đèn lồng. Các nàng theo Xuân Oánh đi vào, mama nha đầu trước sau bận rộn, cuối cùng cũng yên tĩnh
Đi vào phòng, Xuân Oánh giúp Ân Ly chuẩn bị nước nóng để rửa mặt và tay, sau đó chuẩn bị bữa tối.
Ân Ly ngồi trước bàn nhìn Xuân Oánh dọn thức ăn, bắt đầu ngồi xuống dùng bữa. Một bàn toàn những món nàng thích, thậm chí rất ít người biết nàng thích ăn đồ chua. Chọc Ân Ly thèm ăn, cuối cùng ăn nhiều hơn so với ở nhà.
Ăn xong, nàng dùng trà xanh súc miệng. Dẫn theo Liên Bích và Liên Kiều tản bộ tiêu thực. Trở về phòng đang muốn gọi nước tắm thì Xuân Oánh bước lên nói:
"Cô nương, nước nóng đã chuẩn bị xong, có cần tắm tắm rửa nghỉ ngơi?"
Nàng tất nhiên đồng ý, đi vào tịnh thất, Liên Kiều cởi áo ra, giúp nàng ngồi vào bồn sau đó mở búi tóc thoa dầu gội lên, kinh ngạc nói:
"A! Cái này đúng là những thứ tiểu thư thường dùng, Tấn An công chúa thật sự chu đáo."
Ân Ly nghe theo không nói, Tấn An công chúa còn hơn cả chu đáo, những thói quen thường ngày của nàng có rất ít người biết, thậm chí có những việc nàng cũng không chú ý, công chúa cũng biết được. Nàng xưa nay không phải người nói toạc ra, thập phần khiêm tốn. Tấn An công chúa làm sao biết được? Nàng hơi sợ rồi.
Vừa lau tóc vừa đi vào phòng ngủ, trong phòng đốt hương nàng hay dùng, màn trướng cũng là kiểu nàng thích. Đi tới gương đồng ngồi xuống, Liên Kiều tiến lên cầm chiếc lược ngà voi ngạc nhiên thốt:
"Chiếc lược này so với trong phủ còn đẹp hơn."
Ân Ly thấy dầu hương trước mặt, mở hộp ra, quả nhiên là đồ nàng thường dùng. Không biết tại sao nàng cảm thấy hơi phiền, đầu cũng không lau, đi đến bên giường.
"Tiểu thư, làm sao vậy?" Hai nha đầu cũng nhìn ra tâm tình nàng không tốt, cẩn thận hỏi
"Không có gì, các ngươi lui xuống đi, ta mệt rồi." Nàng ôm đầu, ủ rũ nói.
"Tiểu thư, tóc còn chưa lau, coi chừng ngày mai bị đau đầu."
"Ừ...lát hồi ta ngồi đọc sách một chút, các ngươi để đèn, rồi lui xuống nghỉ ngơi đi." Nàng nói
"Vâng." Hai nha đầu khép cửa sổ, xoay người lui ra đóng cửa lại.
Nàng ngồi trên giường đọc sách, không bao lâu liền mơ màng, tóc đã khô một nửa. Nàng thổi tắt nến rồi nằm xuống ngủ.
Trăng vừa lên cao giữa bầu trời, cổng viện "cạch cạch" một tiếng liền mở ra, một thân ảnh cao lãnh bước vào. Đó chính là Thất Hoàng Tử vừa trở về mới đây! Xuân Oánh tiến lên hành lễ nói: "Chủ tử, cô nương đã ngủ rồi."