Mặt trăng đã nghiêng về phía tây, Tuân Du ôm Ân Ly trong lòng, khẽ vuốt mái tóc đen láy của nàng. Đôi mắt đen thẫm sáng lên trong căn phòng tối khiến người khác phải sợ hãi. Hắn rút gậy thịt ra, mật dịch và tinh dịch trắng đục làm ướt đẫm bụng dưới và đùi nàng.
Ân Ly cả đêm gần như bất tỉnh, quả cầu nhỏ chứa huân hương treo trên màn trướng được đặc chế cho thêm an hồn hương, không gây hại cho cơ thể nhưng khiến người ta dễ dàng hôn mê, rất khó tỉnh lại.
Tuân Du khom người ôm lấy nàng đi vào phòng tắm. Khi trở lại, chiếc giường ướt đẫm ái dịch đã được thu dọn sạch sẽ, ga giường đã được thay mới, cửa sổ được mở rộng, trong phòng cũng được đốt lại huân hương, thổi tan đi không khí dâm mỹ ban nãy.
Tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa sổ đánh thức Ân Ly, nàng mở mắt ra, vén chăn lên, vươn vai một cái. Quả thực là một đêm ngủ ngon, bây giờ đang là đầu xuân, ban đêm vẫn còn rất lạnh. Trước đây, khi ở nhà, nàng thường ngủ không ngon, nửa đêm sẽ bị tỉnh giấc. Vậy mà đến Kinh Thành, trong lúc mơ ngủ còn cảm thấy nóng một chút.
Nàng nhìn lên đỉnh màn, trong màn dường như thoang thoảng mùi hương thơm mát khi có khi không, lại còn có chút mùi tanh nữa.
“Cô nương, nên dậy rồi.” Liên Kiều ở bên ngoài nhỏ giọng gọi nàng. Ân Ly lắc lắc đầu, chắc là bên ngoài truyền vào, liền xốc lên chăn ngồi đến mép giường.
Liên Kiều tiến lên giúp nàng thay y phục, “Ây da, Cô nương, đêm qua người thay áo lót sao?” Liên Kiều giúp nàng cởi áo ngủ, mặc lễ phục vào.
“Hả?”
“Cô nương đêm qua không phải người mặc bộ cẩm lý diễn liên sao?”
Ân Ly cúi đầu nhìn, trên người nàng mặc lại là bộ bích diệp liên hoa. Nàng cúi đầu, không thể nhớ chính xác tối hôm qua mình đã mặc bộ nào.
“Hai bộ y phục này của Cô nương cũng gần giống nhau, chỉ là thêu hoa có chút không giống, chắc người nhớ lầm rồi.” Liên Bích ở bên cười mắng.
"Haiz, chắc nô tỳ đã nhớ nhầm rồi. Cô nương, phong cảnh của viện này rất độc đáo. Hôm qua tới đây trời đã tối nên buổi sáng dậy mới phát hiện ra. Tấn An công chúa đối với cô nương thật sự rất tốt. Sau khi ăn xong bữa sáng, người có thể đi dạo xung quanh viện thăm thú." Liên Kiều vô tư, rất nhanh vì chuyện khác mà lại hưng phấn lên.
Liên Bích đi đến đầu giường, lúc gỡ quả cầu huân hương treo trên trướng đỉnh xuống phát hiện hương liệu của quả cầu huân hương này vô cùng kỳ quái hỏi “ Ai đã đổi quả cầu huân hương này phải không?”
Lúc này, Xuân Oánh đang sửa soạn lại giường chiếu cười nói, “Ta sáng sớm lúc đến đây thấy huân cầu đã cháy hết rồi nên đã thay một cái khác.”
Ân Ly đang ngồi ở trước gương đồng trang điểm, nàng xưa nay không hay để ý đến những việc vặt này nên cũng không để tâm
Sau khi ăn sáng xong, bởi vi Xuân Oánh đã báo trước với Ân Ly, Tấn An công chúa đã cùng Thánh Thượng đi chùa Long Ẩn Tây Sơn cầu phúc, vài ngày nữa mới trở về. Ân Ly nghe vậy cũng bỏ luôn ý niệm đến thỉnh an công chúa, cùng Liên Kiều và Liên Bích đi dạo xung quanh viện phủ.